tukitori2611
08-15-2009, 12:47 PM
ca khúc : xin h ãy thứ tha ... của ca sỹ hồ ngọc hà
bài này rất đúng tâm trạng của một lần yêu ấy , một lần lỡ dại , một lần ngu ngốc ...
Chỉ trong một phút chốc mê chơi mà tôi đã đánh đổi bằng một năm ở lại lớp và từ lúc đó ấy không còn nói chuyện về tôi tại sao vậy hả ấy tôi biết tôi có lỗi nhiều lắm tui sai sai nhiều lắm nhưng ấy có biết tôi ấy nhiều lắm ấy có biết được không hả ...
Tại sao vậy ? ấy không nói chia tay mà ấy lại im lặng để tôi chờ đợi , tại sao thế tôi không hiểu ...
Ấy có biết lúc trước cho dù chỉ một tuần chúng mình chỉ được gần nhau 90 phút chỉ được hạnh phúc 90 phút nhưng ấy có biết chỉ 90 phút đó làm tôi vui cỡ nào không mỗi tuần trôi qua tôi chỉ chờ tới ngày thứ 6 để làm gì ? Để tôi có thể gần bên ấy,ngồi bên ấy và nói tôi nhớ ấy ... b
ây giờ chúng ta mỗi người mỗi ngã rồi ngay cả lời xin lỗi cho lần ăn chơi đó tôi cũng không nói được nhưng chỉ mong người hãy quay về , quay về như lúc xưa ...
Nhưng bây giờ có lẻ không được rồi ấy ơi ...
Ấy đã vào lớp 10 còn tôi vào lớp 9. Mỗi người mỗi trường bây giờ tôi chỉ nhìn ấy được khi giờ ra về .
Không có 90 phút nữa dù 1 phút tôi cũng vui lắm khi thấy ấy khoẻ mạnh ...
Tui kh
ông trách ấy đâu ...
Hihi , nhớ lại 1 thời gian chúng ta quen nhau thật vui ấy nhỉ cùng nhau ăn com trong buổi đi dã ngoại với trường
Lúc ấy, tôi thật hạnh phúc ......
Dù biết không quay về nhưng tôi biết ấy còn yêu tôi đúng không hả
........................................
( 2 năm sau ) ...............
Đã 2 năm roài ,sao vẫn thấy bật vô âm tính .Hay là ấy yêu người khác rồi ...??
Có lẽ gia đình ấy không chấp nhận một người ăn chơi như mình ...
Có lẽ là vậy ???
Rồi tôi tìm đủ mọi cách để gặp ấy từ đứng trước cổng trường cho đến nhà ấy để tìm được câu trả lời nhưng mấy bạn có biết khi đến nhà ấy gia đình ấy nói với tôi thế nào không .
Chắc có lẽ là không rồi nghe câu này tôi muôn xụi xuống : " Chi nó bị tai nạn xe qua đời rồi " ...
Tôi không tin , tôi đã ngã quỵ xuống tôi bất ngờ lắm.
Tôi hét lớn : " Bác nói giỡn đúng không bác nói giỡn đúng không " nhưng ba của chi vẫn im re ...
B
ác ấy chạy vô nhà lấy một tờ giấy ra tôi nhè nhẹ mở tờ giấy ra nhưng tờ giấy chỉ có ba chữ : I love You ...
tôi bật khóc và đã xỉu ngay tại nhà chi.....
.................................................. ......
" Bình ơi bình " những tiếng động làm tôi chợt mở mắt .Mở mắt ra thấy người nhà của chi bác ấy dìu tôi dậy và hỏi chuyện : " con còn thương con chi nhiều lắm phải không " ... Tôi im lặng ...
Bác cười xoà : bác biết mà ....con Chi qua đời rồi con đừng bùn nữa ,nghe bác nè bây giờ về nhà giữ gìn sức khoẻ con nha . Tôi đứng dậy và bước ra về và tôi hứa với bác : " con hứa sẽ giữ gìn sức khoẻ và quên chi con chào bác con về " ...
Con
đường từ nhà chi về nhà mình thấy xa hằn chắc có lẻ đã gắng bik bao kỉ niệm với mình ...
Rồi tháng năm trôi qua , mình cũng quên được Chi bây giờ mình đang cô đơn mình hứa với chi rồi sẽ không yêu ai ngoài chi nữa ....
............The end.......
:Bobi - Nini (139):
bài này rất đúng tâm trạng của một lần yêu ấy , một lần lỡ dại , một lần ngu ngốc ...
Chỉ trong một phút chốc mê chơi mà tôi đã đánh đổi bằng một năm ở lại lớp và từ lúc đó ấy không còn nói chuyện về tôi tại sao vậy hả ấy tôi biết tôi có lỗi nhiều lắm tui sai sai nhiều lắm nhưng ấy có biết tôi ấy nhiều lắm ấy có biết được không hả ...
Tại sao vậy ? ấy không nói chia tay mà ấy lại im lặng để tôi chờ đợi , tại sao thế tôi không hiểu ...
Ấy có biết lúc trước cho dù chỉ một tuần chúng mình chỉ được gần nhau 90 phút chỉ được hạnh phúc 90 phút nhưng ấy có biết chỉ 90 phút đó làm tôi vui cỡ nào không mỗi tuần trôi qua tôi chỉ chờ tới ngày thứ 6 để làm gì ? Để tôi có thể gần bên ấy,ngồi bên ấy và nói tôi nhớ ấy ... b
ây giờ chúng ta mỗi người mỗi ngã rồi ngay cả lời xin lỗi cho lần ăn chơi đó tôi cũng không nói được nhưng chỉ mong người hãy quay về , quay về như lúc xưa ...
Nhưng bây giờ có lẻ không được rồi ấy ơi ...
Ấy đã vào lớp 10 còn tôi vào lớp 9. Mỗi người mỗi trường bây giờ tôi chỉ nhìn ấy được khi giờ ra về .
Không có 90 phút nữa dù 1 phút tôi cũng vui lắm khi thấy ấy khoẻ mạnh ...
Tui kh
ông trách ấy đâu ...
Hihi , nhớ lại 1 thời gian chúng ta quen nhau thật vui ấy nhỉ cùng nhau ăn com trong buổi đi dã ngoại với trường
Lúc ấy, tôi thật hạnh phúc ......
Dù biết không quay về nhưng tôi biết ấy còn yêu tôi đúng không hả
........................................
( 2 năm sau ) ...............
Đã 2 năm roài ,sao vẫn thấy bật vô âm tính .Hay là ấy yêu người khác rồi ...??
Có lẽ gia đình ấy không chấp nhận một người ăn chơi như mình ...
Có lẽ là vậy ???
Rồi tôi tìm đủ mọi cách để gặp ấy từ đứng trước cổng trường cho đến nhà ấy để tìm được câu trả lời nhưng mấy bạn có biết khi đến nhà ấy gia đình ấy nói với tôi thế nào không .
Chắc có lẽ là không rồi nghe câu này tôi muôn xụi xuống : " Chi nó bị tai nạn xe qua đời rồi " ...
Tôi không tin , tôi đã ngã quỵ xuống tôi bất ngờ lắm.
Tôi hét lớn : " Bác nói giỡn đúng không bác nói giỡn đúng không " nhưng ba của chi vẫn im re ...
B
ác ấy chạy vô nhà lấy một tờ giấy ra tôi nhè nhẹ mở tờ giấy ra nhưng tờ giấy chỉ có ba chữ : I love You ...
tôi bật khóc và đã xỉu ngay tại nhà chi.....
.................................................. ......
" Bình ơi bình " những tiếng động làm tôi chợt mở mắt .Mở mắt ra thấy người nhà của chi bác ấy dìu tôi dậy và hỏi chuyện : " con còn thương con chi nhiều lắm phải không " ... Tôi im lặng ...
Bác cười xoà : bác biết mà ....con Chi qua đời rồi con đừng bùn nữa ,nghe bác nè bây giờ về nhà giữ gìn sức khoẻ con nha . Tôi đứng dậy và bước ra về và tôi hứa với bác : " con hứa sẽ giữ gìn sức khoẻ và quên chi con chào bác con về " ...
Con
đường từ nhà chi về nhà mình thấy xa hằn chắc có lẻ đã gắng bik bao kỉ niệm với mình ...
Rồi tháng năm trôi qua , mình cũng quên được Chi bây giờ mình đang cô đơn mình hứa với chi rồi sẽ không yêu ai ngoài chi nữa ....
............The end.......
:Bobi - Nini (139):