PDA

View Full Version : [8]Pro-[Fiction] Leave ..........[Sưu tầm]


renlusin
07-06-2009, 11:29 AM
--------------------------------------------------------------------------------

Title: Leave.
Author: Rain Cloud.
Rating: 17+
Genre: ?
Warning: Sad ending.
Status: Complete ( 3 years ago... )
Summary: Trong tình yêu, từ "chờ đợi" đôi khi là từ tàn nhẫn nhất.






"Nếu như không có quá khứ thì sẽ chẳng có gì để nhớ. Chẳng có gì để buồn... Nhưng quá khứ thì cứ luôn liên tục được tạo ra và không thể nào không nhớ về nó được."





Mặt trời đang dần lặng xuống. Lặng lẽ… Mọi vật chìm đắm trong ánh chiều tà. Biển dường như càng lúc càng xa. Cô bé vẫn ngồi đó một mình trên cát. Ánh mắt buồn tựa nhìn xa xăm đâu đó. Có lẽ thời gian đang dần trôi trong mắt cô bé. Mọi thứ nhạt nhòa dường như không tồn tại. Chỉ có nỗi buồn cứ lơ lửng mãi trong tâm hồn thơ ngây kia. Những giọt nước mắt lấm tấm khẽ vội rơi ra làm ướt nhòa đôi mắt cô bé. Ngay lúc này đây cô bé ước gì…

Cứ bỏ mặc em trong nỗi đau một mình em.
Cứ bỏ mặc em không cần biết em làm gì.
Em sẽ sống thế nào.
Chẳng cần anh quan tâm nữa đâu!
Cứ bỏ mặc em trong đáy sâu của niềm đau.
Cứ bỏ mặc em khi người hết yêu em rồi.



Thật sao? Chàng trai lặng nhìn cô bé đang khóc. Có đôi lúc trong một thoáng suy nghĩ của mình, chàng trai muốn chạy ngay đến bên cạnh cô bé. Ôm chặt và xin lỗi.

Xin lỗi vì đã bỏ rơi cô bé.
Xin lỗi vì đã làm cô bé khóc thật nhiều.
Xin lỗi vì…

Chàng trai bật khóc và hôn lên chiếc nhẫn ngày xưa. Ngày xưa? Liệu chỉ còn là một giấc mơ…

- Em ngốc, đừng khóc nữa. Anh xin lỗi! Anh sai rồi được chưa?
- …
- Khờ ạ, thôi khóc đi.
- Hứa với em đi.
- Sao?
- Không bao giờ làm em buồn nữa. Không bao giờ làm em khóc nữa. Anh hứa đi !!!
- …
- …
- Ờ. Anh hứa.

Thế… Đã bao lần thất hứa? Tình yêu luôn đi kèm với những lời hứa. Dù có những lời hứa chắc rằng sẽ không bao giờ thực hiện được. Con người đôi lúc thật ngốc nghếch.

Chàng trai cứ mãi nhìn lên bầu trời. Chàng trai biết, dù mình có nói bao nhiêu lời nói đại loại như thế này đi nữa.

- Các vị thần ơi con cầu xin…
- Ông trời ơi con ước gì…

…thì có ích gì!

Những con người ấy làm gì có thật! Hoàn toàn không có thật trên cuộc đời này. Và những điều ước của chàng trai cũng không bao giờ thành hiện thực được nữa. Không bao giờ... Chàng trai rồi phải đi đến một nơi rất xa. Liệu có một ngày lại được quay về không?

Chàng trai lại ngước nhìn lên bầu trời đầy sao và khẽ thì thầm nho nhỏ chỉ đủ để mình nghe được một điều ước cuối cùng, dù biết rằng để biến nó trở thành sự thật là rất mong manh.

"Các vị thần ơi! Nếu các ngài thật sự có mặt trên cuộc đời này thì làm ơn cho con có một ngày được quay về bên cạnh cô bé. Con không muốn ra đi mãi mãi thế này… Con không can tâm."

Gió hiu hắt hòa nhẹ tiếng nói bay vút lên bầu trời cao bao la rộng lớn. Các vị thần, liệu các ngài có nghe được điều ước cuối cùng của chàng trai không?

- Anh không còn yêu em nữa ư?
- Ừm. Cứ cho là vậy.
- Tại sao? Em không tin !!!
- Em hãy quên anh đi. Anh xin lỗi!
- Xin lỗi, xin lỗi, lúc nào cũng xin lỗi. Em có nhiều lỗi cho anh xin vậy à? Nói cho em tại sao đi?
- …
- …
- Chẳng biết anh còn nhớ không? Có một lần em và anh cãi nhau. Em đã khóc thật nhiều. Lúc đó anh đã đến bên em, an ủi em. Nhưng em vẫn giận anh lắm. Em biết mình cố chấp, cứng đầu, bướng bỉnh. Nhưng em không nghĩ rằng mình sẽ có thể tha thứ được cho anh. Em vẫn khóc. Rồi anh ôm em vào lòng. Anh đã hứa những gì anh nhớ không?
- Anh nhớ.
- Thế tại sao lại chia tay? Tại sao lại thất hứa?
- Chỉ là những kỉ niệm vu vơ. Mong em hãy quên anh đi. Hãy hiểu cho anh.
- …
- …
- Ừ. Nếu anh thật sự muốn thì đi đi. Anh đi thật xa đi. Cứ bỏ mặc em !!!
- Rồi một ngày nào đó em sẽ hiểu cho anh. Có thể ngày đó anh sẽ quay về bên em. Cũng có thể… Ở một phương trời xa xôi anh sẽ mãi không quay về. Dù sao đi nữa anh vẫn thầm mong em được hạnh phúc.
- …

Thời gian cứ lặng lẽ trôi mãi như một chiếc tàu không bao giờ chờ đợi ai. Thế mà cô bé vẫn cứ chờ đợi mãi chàng trai nơi bờ biển thân quen ngày nào. Tất cả vẫn còn đó. Biển rộng… Ngôi nhà ấm áp hơi ấm giờ chợt lạnh lẽo. Những hàng cây rung rinh nhẹ theo làn gió. Vẫn còn đó chiếc nhẫn hẹn thề ngày xưa… Tất cả vẫn còn chỉ một hình bóng đã khuất xa! Để một hình bóng lẻ loi bơ vơ với biển vắng… Biển dường như cũng buồn…

- Tặng em đó!
- Woa! Đẹp thật! Tặng em thiệt hả hay tặng cô nào bị từ chối rồi quay sang tặng “tui” đây?
- Em đeo vào rồi nhắm mắt lại đi…
- Chi vậy anh ?
- Hù !!! Hết hồn chưa?
- Trùi! Giống một nửa của chiếc nhẫn em. Nhẫn đôi à? Dễ thương ghê. Nhưng mừ?
- Sao ngốc?
- Tay anh đeo không đẹp gì hết. Thấy tay người đẹp không nè. Đeo mới đẹp.
- Xí! Thấy ghét. Người ta mua cho mà còn nói vậy.
- …
- …
- Em giỡn thui mà. Đừng giận!
- Anh biết. Chỉ là…
- …
- Thỉnh thỏang anh lại ước gì em không bao giờ xa anh...



Cô bé vẫn ngồi nơi biển vắng. Chờ đợi một tình yêu mà có lẽ không bao giờ quay về? Cô bé buồn và giận. Giận kinh khủng !!! Tại sao chàng trai bỏ rơi cô bé ra đi mà không nói một lí do nào? Làm cô bé cứ chờ đợi dần trong nỗi đau, trong con tim tan nát. Hy vọng càng lúc càng mong manh. Một năm rồi nhỉ?

Nhưng cô bé vẫn chờ. Vẫn tin tưởng một ngày nào đó chàng trai sẽ quay về.

Cứ mỗi buổi chiều cô bé lại ra biển. Nhìn mặt trời dần lặn. Nhìn những con sóng khẽ xô bờ, những cánh chim bay trên bầu trời bao la. Cảnh vật thật đẹp trong nỗi buồn của cô bé. Ở một chân trời nào đó có còn nhớ cô bé không chàng trai?

Một ngày nào đó mà chàng trai nói rồi cũng đến…

Cô bé đã nhận được thư của chàng trai sau gần một năm xa cách. Toàn thân cô bé run rẩy khi cầm lá thư. Hồi hộp chẳng biết điều gì sẽ đến. Cô bé lo lắng mở lá thư. Chiếc nhẫn hẹn thề ngày xưa rơi vội từ trong lá thư của chàng trai ra. Cô bé nhặt chiếc nhẫn lên. Chiếc nhẫn vẫn như ngày nào. Chỉ có điều nó không còn nằm trên những ngón tay của chàng trai như những lúc trước. Cô bé vội đọc bức thư trong nỗi lo sợ ngày càn tăng dần lên. Đúng rồi, nét chữ của chàng trai. Cô bé mím chặt môi đọc từng dòng trong bức thư. Từng chữ như từng mũi kim đâm vào trái tim nhỏ nhoi và yếu ớt của cô bé. Từng chữ cứ thế nhạt nhòa trong nước mắt của cô bé. Ướt đẫm lá thư… Cô bé khẽ mỉm cười khi đọc xong lá thư và khép nhẹ lại nó.

- Anh ngốc! Sao lúc nào anh cũng thích gánh chịu nỗi đau một mình thế?

Cô bé vội buông lá thư ra. Lá thư khẽ bay trong cơn gió chiều. Cô bé thẫn thờ bước ra biển. Biển vẫn vắng… Mưa rơi lất phất nhè nhẹ. Bàn tay cô bé run lên nắm chặt chiếc nhẫn ngày xưa của chàng trai. Bàn chân cô độc lê từng bước trên cát từ từ tiến ra biển… Biển trong chiều thật đẹp với những ánh nắng yếu ớt đang chợt vụt tắt bởi cơn mưa và màn đêm đang dần đến. Cái thứ ánh sáng nhỏ nhoi ấy sao giờ cũng giống như cuộc đời cô bé vậy.

“Lạnh quá anh à.”

Có lẽ chết sẽ làm nỗi đau vơi bớt phần nào. Phải không? Hai mắt cô bé dần khép lại. Biển xa vắng không còn nữa. Trong phút chốc ấy dường như cô bé lại thấy nụ cười của chàng trai ngày nào? Như ngày xưa ấm áp luôn cười nắm chặt tay cô bé vì sợ lạc mất.

"Ngốc thật! Làm như người ta là trẻ con không bằng."

Lá thư vẫn cứ khẽ bay trong cơn gió chiều yếu ớt…

“Em xin lỗi...”


"Ngày mưa biển vắng.

Niềm đau chợt đắng.

Lặng lẽ rời mãi...

Có hay không tình yêu nỗi nhớ?"





The End.

rose_xtrum
07-06-2009, 12:06 PM
póc tem né pk, hẻm ai póc nên kui póc ... rec ... rec ... hihi