renlusin
07-06-2009, 10:16 AM
Title: Please say you will wait for me.
Author: Rain Cloud.
Rating: 10+
Genre: ?
Warning: Sad ending.
Status: Complete ( 4 years ago... )
Summary: "All of my memories keep you near. In silent moments, imagine you'd be here..!!"
Phần 1:
Có một bài hát.
Joni was the girl who lived next door. I’ve know her I guess 10 year or more. Joni wrote me a note one day and this is what she had to say: Jimmy please say you’ll wait for me. I’ll grow up some day you’ll see, saving all my kisses just for you, signed with love forever true…
Slowly I read her note one more, then I went over to the house next door. Her tear drops fell like the rain that day when I told Joni what I had to say: Joni, Joni please don’t cry. You’ll forget me by and by. You’re just 15, I’m 22 and Joni I just can’t wait for you…
I packed my clothes and I caught a plane. I had to see Joni. I had to explain. How my heart was filled with her memory and aksed my Joni if she marry me. I ran all the way to the house next door but thing weren’t like they were before. My tear drop fell like rain the day when I heard what Joni had say: Jimmy, Jimmy please don’t cry. You’ll forget me by and by. It’s been 5 years since you’ve been gone. Jimmy I married your best friend John…
Và đây là câu chuyện của tôi...
Năm tôi vào lớp năm, ba mẹ tôi quyết định chuyển nhà đến một nơi khác sống. Tôi đã khóc rất nhiều về điều này. Thế là bao nhiêu kỉ niệm thơ ấu, bao nhiêu bạn bè tôi quen sẽ mất hết. Không còn những que kem ăn thật ngon cạnh nhà, không còn những trận đá banh quyết tử với mấy đứa xóm trên… Tất cả đã chấm hết!
Ngày chuyển nhà, mọi người đều rất hồ hở. Chỉ có duy nhất tôi mặt bí xị nhìn ngôi nhà mới. Ngôi nhà được sơn toàn màu hồng nhạt với một khu vườn xinh xinh ở bên cạnh. Nhưng điều đó thì có ý nghĩa gì khi không có bạn bè bên cạnh cơ chứ. Nghĩ đến điều đó mặt tôi lại bí xị tiếp dù phải công nhận một điều nhà mới đẹp thật giống y chang trong mơ ước bấy lâu nay của tôi. Cứ tưởng nào chỉ có tôi ghét cái nhà mới của tôi, nào ngờ ở đâu chui ra một con bé thấp hơn tôi cả một cái đầu đứng bên cạnh tôi cũng nhìn ngôi nhà mới của tôi với một khuôn mặt rất ư là “bí xị” không kém.
Đứng im một hồi lâu nhìn mặt nó thấy ghét tôi hắng giọng:
- Ê!
Con nhỏ giật mình quay lại. Nó nhìn tôi ngơ ngác như tôi mới ở đâu chui ra. Tôi chỉ tay về nhà tôi hỏi nó:
- Mày làm gì nhìn nhà này dữ vậy?
Mắt nó ươn ướt nhìn tôi trả lời:
- Em hổng thích căn nhà mới xây này. Trước đây ở đây là một khu đất trống. Có rất nhiều cây và hoa đẹp. Em vẫn thường đến đây chơi thế mà…
- Làm như có mày là không thích. Tao cũng ghét nó chết mồ . Tự dưng phải chuyển nhà đến đây sống. Chán chết!
Nó nhìn tôi bằng đôi mắt ngạc nhiên:
- Ớ! Nhà anh đó à? Em xin lỗi.
Tôi cốc đầu nó một cái rõ mạnh rồi nói:
- Xin lỗi cái con khỉ. Mắc mớ gì mày phải xin lỗi tao. Tao cũng ghét nó mừ.
Nó xoa đầu lí nhí đáp:
_ Dạ. Hic… Anh dữ quá ùa.
Rồi nó chạy đi chỗ khác chơi. Chắc mẩm là nó giận tôi rồi rồi tôi liền nắm lấy mấy ngón tay nó hỏi:
_ Mày giận tao à?
Nó tròn xoe đôi mắt nhìn tôi:
- Anh làm em hết hồn! Thả tay em ra đi.
Tôi vẫn nắm chặt tay nó:
- Mày hết giận đi, tao mới thả.
Nó cười khúc khích:
- Anh này ngốc. Em thấy con bướm “dễ xương” chạy theo thôi mà chứ ai giận anh đâu.
Tôi vội buông tay nó ra. Thấy quê quê trong lòng. Mới gặp nó lần đầu tiên, không có chuyện gì để nói đánh trống lảng vụ quê hồi nãy, tôi ậm à ậm ừ một hồi rồi hỏi:
- Mày tên gì?
Nó cười đáp:
- Tú Anh ạ.
Nhìn tôi một hồi lâu Tú Anh lân la hỏi chuyện tôi:
- Vậy anh tên gì dạ?
- À tao tên Minh. Nhật Minh.
Mắt Tú Anh long lanh nhìn tôi:
- Tên anh oai ghê!
Thấy Tú Anh có vẻ hiền lành, ngoan ngoãn, tôi nói:
- Tao mới dọn đến đây chưa có bạn bè gì hết. Khi nào có trò gì hay mày phải rủ tao qua chơi đó nghe.
Tú Anh gật đầu:
- Dạ em biết mà .
- À mà nhà mày ở đâu vậy?
Tú Anh chỉ tay về phía ngôi nhà màu vàng sát bên cạnh nhà tôi nói:
- Nhà em màu vàng đó. Ngay cạnh nhà anh.
Tôi cười tít mắt:
- Thế thì tốt quá. Mày nhớ đó nghe có gì hay hay thì rủ tao qua chơi. Ở đây tao chỉ có mày là bạn.
Như nhớ ra điều gì Tú Anh nhìn tôi nói:
- Thôi chết giờ này em phải về nhà nấu cơm. Lo nói chuyện với anh mà quên. Thôi em về nhà nghe.
Tú Anh chạy về. Sợ nó quên mất những lời hồi nãy, tôi nói to vọng theo:
- Nhớ đó nghe. Có hay gì hay kêu tao qua. Hứa đó!
Tú Anh quay lại cười với tôi bằng mắt:
-Em hứa mà!
Đó là lần đầu tiên tôi và Tú Anh quen nhau. Tôi 10 tuổi còn Tú Anh thì 7 tuổi.
Phần 2:
7 năm sau…
Năm tháng dần trôi qua. Tú Anh đã 14 tuổi ra dáng thiếu nữ lắm rồi. Còn tôi thì cũng 17 tuổi. Cả hai chúng tôi đã thay đổi rất nhiều không còn là hai đứa bé thường hay chơi đùa như ngày xưa. Tôi cũng không còn xưng "mày tao" với Tú Anh nữa. Và chúng tôi cũng bắt đầu biết mắc cỡ. Cũng có những bí mật không thể chia sẻ với nhau. Không còn nắm tay dắt nhau đi học nữa. Nói vậy thôi chứ chúng ta vẫn thân với nhau lắm. Thân đến một cách mà tôi “phát sợ” !!! Mẹ tôi coi Tú Anh như con gái trong nhà . Ngược lại ba mẹ Tú Anh cũng xem như tôi là con trai trong nhà họ. Có gì vui vui thì cả hai đứa đều được mời sang nhà đứa kia để chia vui. Vậy thôi còn chưa đủ đâu. Ba mẹ tôi còn giao chìa khóa phòng tôi cho Tú Anh giữ. Đến nước này thì cái thiện cảm bấy lâu nay tôi dành cho Tú Anh biến thành "thấy ghét". Không biết từ lúc nào mà nó không giống như một đứa em gái của tôi nữa mà biến thành một "bà chị gái" thì đúng hơn. Đôi lúc tôi đang làm bài tập về nhà tự dưng nó xuất hiện nói như "nã đạn" linh tinh đủ thứ cho tôi nghe. Nào là nhà nó mới mua xe đạp cho nó, nào là hôm nay nó đã giảm được đến 2 kilôgram, hay là hôm nay nó đã nhận được bao nhiêu lời tán tỉnh bọn con trai gửi cho. Nghe mà phát bực. Người ta nói con gái nhiều chuyện từ trước tới giờ tôi có biết đâu. Bây giờ khi có một "cái loa" ở bên cạnh tôi mới ngớ ra. Nhưng cũng có đôi lúc nó không nói gì hết chỉ trầm ngâm nhìn tôi học bài hay chơi games. Tôi cứ tưởng nó đã thay đổi nào ngờ một lúc sau nó nhìn tôi cười mủm mỉm nói:
- Anh Minh càng lớn càng đẹp trai. Dễ thương quá ùa.
Tôi mắc cỡ tròn xoe mắt nhìn nó. Thấy tôi đỏ mặt nó khoái chí nói:
- Hì hì… Anh Minh là con trai mà hay mắc cỡ. Ngốc ghê!
Đến lúc này thì mặt tôi chuyển từ màu hồng mắc cỡ sang màu đỏ chót giận dữ. Đúng là Tú Anh đã lớn, đã xinh đẹp hơn lúc xưa nhiều. Nhưng trong mắt tôi bây giờ thì nó đúng là "một con phù thủy".
...
17 tuổi... Tôi đã trở thành một chàng trai thật sự. Và cũng đã biết yêu. Tôi thầm mến một cô bé lớp 10 kém tôi 1 tuổi từ rất lâu. Khác xa với những cô gái khác luôn ở bên cạnh tôi. Cô bé ấy luôn mang đến cho tôi một cảm giác bồi hồi khó tả. Cứ tưởng rằng đó mãi chỉ là tình đơn phương. Nào ngờ vào ngày 14/2 cô bé ấy đã tặng socola cho chính tôi. Và chúng tôi đã trở thành một cặp. Hạnh phúc ư? Có lẽ là đây...
Chuyện tôi có bạn gái chắc chỉ có một số người bạn tôi biết thôi. Cũng may người mà tôi không muốn cho biết nhất chuyện này kém tôi đến 3 tuổi. Vì vậy nó phải học khác trường với tôi. Còn ai khác ngoài Tú Anh "cô phù thủy" hàng xóm nhà tôi. Tôi không biết tại sao tôi lại không muốn cho Tú Anh biết chuyện này? Có lẽ một phần vì nó nhiều chuyện. Đi qua nhà tôi rồi nói này nói nọ với ba mẹ tôi thì thật phiền phức.
Người ta có câu: "Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra". Chuyện tôi có bạn gái rồi Tú Anh cũng biết. Hôm ấy tôi đang nắm tay bạn gái đi vô siêu thị mua một ít đồ. Và tôi đã gặp Tú Anh. Nó đang đi cùng với tốp bạn của nó chắc cũng đi mua một đồ như tôi. Tú Anh nhìn tôi nắm tay bạn gái tôi một cách lạnh lùng như chúng tôi không quen nhau. Tôi không hiểu hành động ấy của Tú Anh nhưng tim tôi khẽ thắt lại đau nhói. Hai đứa lạnh lùng bước vội qua nhưng tôi vẫn nghe loáng thoáng tiếng cuộc nói chuyện của bạn Tú Anh:
- Ê Tú Anh phải anh hàng xóm dễ thương gần nhà mày không kìa?
Tú Anh chỉ lí nhí đáp:
- Ừ!
- Tao cứ tưởng mày và ảnh là một cặp chứ. Không ngờ ảnh đang nắm tay cô bé nào cũng dễ thương ra phết nhỉ?
Tú Anh chỉ im lặng…
Tối về như thường lệ tôi lại ngồi lên máy tính vào yahoo xem có ai gửi tin nhắn cho tôi hôm nay không. Và tôi đã nhận được mail của Tú Anh gửi cho tôi.
"Anh Minh và chị đó đẹp đôi ghê đó. Nhưng anh Minh ùa. Chờ Tú Anh thêm vài năm nữa được không? Tú Anh sẽ lớn nhanh thui í mà. Sẽ xinh đẹp hơn, dễ thương hơn. Lúc đó Tú Anh có thể ở bên cạnh anh Minh trở thành bạn gái anh Minh được không?"
Tôi lạnh lùng đọc nó, ngáp ngáp rồi click delete message. Ngồi nghĩ một hồi lâu tôi chạy sang nhà Tú Anh. Nó đang ngồi đọc sách trong vườn. Thoáng thấy tôi Tú Anh bối rối.
- Tú Anh! Anh nói em nghe nè!
- ?
Tú Anh gấp sách ngước nhìn tôi. Tôi ngượng ngùng nhìn vào đôi mắt trong veo của Tú Anh nói:
- Anh đang rất hạnh phúc với bạn gái anh. Ừm... mà nói chung là anh sẽ không chờ em đâu. Anh chỉ xem em là em gái thôi. Từ trước đến giờ vẫn vậy. Anh 17 tuổi còn em 14 tuổi, chúng ta không hợp nhau. Một ngày nào đó rồi em cũng sẽ quên anh thôi. Đừng chờ anh!
Tú Anh quay mặt đi không thèm nhìn tôi nữa. Tuy vậy tôi vẫn thấy rõ nước mắt đang chảy tràn trên mặt nó, ràn rụa. Nhiều hơn bất cứ lúc nào tôi thấy nó khóc. Những giọt nước mắt này cũng rất khác với những giọt nước mắt ngày xưa Tú Anh hay khóc bên tôi. Tôi đau đớn quay đi:
- Thôi anh về đây. Mong rằng em đừng buồn nữa.
Tú Anh khẽ ôm lấy phía sau lưng tôi. Không gian im lìm. Tôi chỉ nghe được tiếng khóc của Tú Anh.
- Bỏ anh ra đi! Với anh em mãi là một cô bé mà anh rất yêu quý mà thôi...
Tôi chạy thật nhanh về nhà. Ánh mắt ướt rượt của Tú Anh cứ mãi theo sau…
Phần 3:
Editing...
"Nhìn lại quãng đường chúng ta đã đi qua.
Anh tìm thấy chính mình trong nụ cười ấm áp của em.
Đôi giày lấm bùn đất và những bài hát em ngân nga.
Anh muốn gần em như những ngôi sao trời kia.
Và khi anh nhận ra được điều này thì nước mắt anh đã rơi..."
Như các bạn thấy đấy. Đây là một câu chuyện vẫn chưa có đoạn kết thực sự. Thôi thì hãy để thời gian viết tiếp câu chuyện này. Mong rằng nó sẽ không phải là chuyện tình buồn như lời bài hát “Don’t cry Joni” ở đầu câu chuyện.
The End.
__________________
Author: Rain Cloud.
Rating: 10+
Genre: ?
Warning: Sad ending.
Status: Complete ( 4 years ago... )
Summary: "All of my memories keep you near. In silent moments, imagine you'd be here..!!"
Phần 1:
Có một bài hát.
Joni was the girl who lived next door. I’ve know her I guess 10 year or more. Joni wrote me a note one day and this is what she had to say: Jimmy please say you’ll wait for me. I’ll grow up some day you’ll see, saving all my kisses just for you, signed with love forever true…
Slowly I read her note one more, then I went over to the house next door. Her tear drops fell like the rain that day when I told Joni what I had to say: Joni, Joni please don’t cry. You’ll forget me by and by. You’re just 15, I’m 22 and Joni I just can’t wait for you…
I packed my clothes and I caught a plane. I had to see Joni. I had to explain. How my heart was filled with her memory and aksed my Joni if she marry me. I ran all the way to the house next door but thing weren’t like they were before. My tear drop fell like rain the day when I heard what Joni had say: Jimmy, Jimmy please don’t cry. You’ll forget me by and by. It’s been 5 years since you’ve been gone. Jimmy I married your best friend John…
Và đây là câu chuyện của tôi...
Năm tôi vào lớp năm, ba mẹ tôi quyết định chuyển nhà đến một nơi khác sống. Tôi đã khóc rất nhiều về điều này. Thế là bao nhiêu kỉ niệm thơ ấu, bao nhiêu bạn bè tôi quen sẽ mất hết. Không còn những que kem ăn thật ngon cạnh nhà, không còn những trận đá banh quyết tử với mấy đứa xóm trên… Tất cả đã chấm hết!
Ngày chuyển nhà, mọi người đều rất hồ hở. Chỉ có duy nhất tôi mặt bí xị nhìn ngôi nhà mới. Ngôi nhà được sơn toàn màu hồng nhạt với một khu vườn xinh xinh ở bên cạnh. Nhưng điều đó thì có ý nghĩa gì khi không có bạn bè bên cạnh cơ chứ. Nghĩ đến điều đó mặt tôi lại bí xị tiếp dù phải công nhận một điều nhà mới đẹp thật giống y chang trong mơ ước bấy lâu nay của tôi. Cứ tưởng nào chỉ có tôi ghét cái nhà mới của tôi, nào ngờ ở đâu chui ra một con bé thấp hơn tôi cả một cái đầu đứng bên cạnh tôi cũng nhìn ngôi nhà mới của tôi với một khuôn mặt rất ư là “bí xị” không kém.
Đứng im một hồi lâu nhìn mặt nó thấy ghét tôi hắng giọng:
- Ê!
Con nhỏ giật mình quay lại. Nó nhìn tôi ngơ ngác như tôi mới ở đâu chui ra. Tôi chỉ tay về nhà tôi hỏi nó:
- Mày làm gì nhìn nhà này dữ vậy?
Mắt nó ươn ướt nhìn tôi trả lời:
- Em hổng thích căn nhà mới xây này. Trước đây ở đây là một khu đất trống. Có rất nhiều cây và hoa đẹp. Em vẫn thường đến đây chơi thế mà…
- Làm như có mày là không thích. Tao cũng ghét nó chết mồ . Tự dưng phải chuyển nhà đến đây sống. Chán chết!
Nó nhìn tôi bằng đôi mắt ngạc nhiên:
- Ớ! Nhà anh đó à? Em xin lỗi.
Tôi cốc đầu nó một cái rõ mạnh rồi nói:
- Xin lỗi cái con khỉ. Mắc mớ gì mày phải xin lỗi tao. Tao cũng ghét nó mừ.
Nó xoa đầu lí nhí đáp:
_ Dạ. Hic… Anh dữ quá ùa.
Rồi nó chạy đi chỗ khác chơi. Chắc mẩm là nó giận tôi rồi rồi tôi liền nắm lấy mấy ngón tay nó hỏi:
_ Mày giận tao à?
Nó tròn xoe đôi mắt nhìn tôi:
- Anh làm em hết hồn! Thả tay em ra đi.
Tôi vẫn nắm chặt tay nó:
- Mày hết giận đi, tao mới thả.
Nó cười khúc khích:
- Anh này ngốc. Em thấy con bướm “dễ xương” chạy theo thôi mà chứ ai giận anh đâu.
Tôi vội buông tay nó ra. Thấy quê quê trong lòng. Mới gặp nó lần đầu tiên, không có chuyện gì để nói đánh trống lảng vụ quê hồi nãy, tôi ậm à ậm ừ một hồi rồi hỏi:
- Mày tên gì?
Nó cười đáp:
- Tú Anh ạ.
Nhìn tôi một hồi lâu Tú Anh lân la hỏi chuyện tôi:
- Vậy anh tên gì dạ?
- À tao tên Minh. Nhật Minh.
Mắt Tú Anh long lanh nhìn tôi:
- Tên anh oai ghê!
Thấy Tú Anh có vẻ hiền lành, ngoan ngoãn, tôi nói:
- Tao mới dọn đến đây chưa có bạn bè gì hết. Khi nào có trò gì hay mày phải rủ tao qua chơi đó nghe.
Tú Anh gật đầu:
- Dạ em biết mà .
- À mà nhà mày ở đâu vậy?
Tú Anh chỉ tay về phía ngôi nhà màu vàng sát bên cạnh nhà tôi nói:
- Nhà em màu vàng đó. Ngay cạnh nhà anh.
Tôi cười tít mắt:
- Thế thì tốt quá. Mày nhớ đó nghe có gì hay hay thì rủ tao qua chơi. Ở đây tao chỉ có mày là bạn.
Như nhớ ra điều gì Tú Anh nhìn tôi nói:
- Thôi chết giờ này em phải về nhà nấu cơm. Lo nói chuyện với anh mà quên. Thôi em về nhà nghe.
Tú Anh chạy về. Sợ nó quên mất những lời hồi nãy, tôi nói to vọng theo:
- Nhớ đó nghe. Có hay gì hay kêu tao qua. Hứa đó!
Tú Anh quay lại cười với tôi bằng mắt:
-Em hứa mà!
Đó là lần đầu tiên tôi và Tú Anh quen nhau. Tôi 10 tuổi còn Tú Anh thì 7 tuổi.
Phần 2:
7 năm sau…
Năm tháng dần trôi qua. Tú Anh đã 14 tuổi ra dáng thiếu nữ lắm rồi. Còn tôi thì cũng 17 tuổi. Cả hai chúng tôi đã thay đổi rất nhiều không còn là hai đứa bé thường hay chơi đùa như ngày xưa. Tôi cũng không còn xưng "mày tao" với Tú Anh nữa. Và chúng tôi cũng bắt đầu biết mắc cỡ. Cũng có những bí mật không thể chia sẻ với nhau. Không còn nắm tay dắt nhau đi học nữa. Nói vậy thôi chứ chúng ta vẫn thân với nhau lắm. Thân đến một cách mà tôi “phát sợ” !!! Mẹ tôi coi Tú Anh như con gái trong nhà . Ngược lại ba mẹ Tú Anh cũng xem như tôi là con trai trong nhà họ. Có gì vui vui thì cả hai đứa đều được mời sang nhà đứa kia để chia vui. Vậy thôi còn chưa đủ đâu. Ba mẹ tôi còn giao chìa khóa phòng tôi cho Tú Anh giữ. Đến nước này thì cái thiện cảm bấy lâu nay tôi dành cho Tú Anh biến thành "thấy ghét". Không biết từ lúc nào mà nó không giống như một đứa em gái của tôi nữa mà biến thành một "bà chị gái" thì đúng hơn. Đôi lúc tôi đang làm bài tập về nhà tự dưng nó xuất hiện nói như "nã đạn" linh tinh đủ thứ cho tôi nghe. Nào là nhà nó mới mua xe đạp cho nó, nào là hôm nay nó đã giảm được đến 2 kilôgram, hay là hôm nay nó đã nhận được bao nhiêu lời tán tỉnh bọn con trai gửi cho. Nghe mà phát bực. Người ta nói con gái nhiều chuyện từ trước tới giờ tôi có biết đâu. Bây giờ khi có một "cái loa" ở bên cạnh tôi mới ngớ ra. Nhưng cũng có đôi lúc nó không nói gì hết chỉ trầm ngâm nhìn tôi học bài hay chơi games. Tôi cứ tưởng nó đã thay đổi nào ngờ một lúc sau nó nhìn tôi cười mủm mỉm nói:
- Anh Minh càng lớn càng đẹp trai. Dễ thương quá ùa.
Tôi mắc cỡ tròn xoe mắt nhìn nó. Thấy tôi đỏ mặt nó khoái chí nói:
- Hì hì… Anh Minh là con trai mà hay mắc cỡ. Ngốc ghê!
Đến lúc này thì mặt tôi chuyển từ màu hồng mắc cỡ sang màu đỏ chót giận dữ. Đúng là Tú Anh đã lớn, đã xinh đẹp hơn lúc xưa nhiều. Nhưng trong mắt tôi bây giờ thì nó đúng là "một con phù thủy".
...
17 tuổi... Tôi đã trở thành một chàng trai thật sự. Và cũng đã biết yêu. Tôi thầm mến một cô bé lớp 10 kém tôi 1 tuổi từ rất lâu. Khác xa với những cô gái khác luôn ở bên cạnh tôi. Cô bé ấy luôn mang đến cho tôi một cảm giác bồi hồi khó tả. Cứ tưởng rằng đó mãi chỉ là tình đơn phương. Nào ngờ vào ngày 14/2 cô bé ấy đã tặng socola cho chính tôi. Và chúng tôi đã trở thành một cặp. Hạnh phúc ư? Có lẽ là đây...
Chuyện tôi có bạn gái chắc chỉ có một số người bạn tôi biết thôi. Cũng may người mà tôi không muốn cho biết nhất chuyện này kém tôi đến 3 tuổi. Vì vậy nó phải học khác trường với tôi. Còn ai khác ngoài Tú Anh "cô phù thủy" hàng xóm nhà tôi. Tôi không biết tại sao tôi lại không muốn cho Tú Anh biết chuyện này? Có lẽ một phần vì nó nhiều chuyện. Đi qua nhà tôi rồi nói này nói nọ với ba mẹ tôi thì thật phiền phức.
Người ta có câu: "Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra". Chuyện tôi có bạn gái rồi Tú Anh cũng biết. Hôm ấy tôi đang nắm tay bạn gái đi vô siêu thị mua một ít đồ. Và tôi đã gặp Tú Anh. Nó đang đi cùng với tốp bạn của nó chắc cũng đi mua một đồ như tôi. Tú Anh nhìn tôi nắm tay bạn gái tôi một cách lạnh lùng như chúng tôi không quen nhau. Tôi không hiểu hành động ấy của Tú Anh nhưng tim tôi khẽ thắt lại đau nhói. Hai đứa lạnh lùng bước vội qua nhưng tôi vẫn nghe loáng thoáng tiếng cuộc nói chuyện của bạn Tú Anh:
- Ê Tú Anh phải anh hàng xóm dễ thương gần nhà mày không kìa?
Tú Anh chỉ lí nhí đáp:
- Ừ!
- Tao cứ tưởng mày và ảnh là một cặp chứ. Không ngờ ảnh đang nắm tay cô bé nào cũng dễ thương ra phết nhỉ?
Tú Anh chỉ im lặng…
Tối về như thường lệ tôi lại ngồi lên máy tính vào yahoo xem có ai gửi tin nhắn cho tôi hôm nay không. Và tôi đã nhận được mail của Tú Anh gửi cho tôi.
"Anh Minh và chị đó đẹp đôi ghê đó. Nhưng anh Minh ùa. Chờ Tú Anh thêm vài năm nữa được không? Tú Anh sẽ lớn nhanh thui í mà. Sẽ xinh đẹp hơn, dễ thương hơn. Lúc đó Tú Anh có thể ở bên cạnh anh Minh trở thành bạn gái anh Minh được không?"
Tôi lạnh lùng đọc nó, ngáp ngáp rồi click delete message. Ngồi nghĩ một hồi lâu tôi chạy sang nhà Tú Anh. Nó đang ngồi đọc sách trong vườn. Thoáng thấy tôi Tú Anh bối rối.
- Tú Anh! Anh nói em nghe nè!
- ?
Tú Anh gấp sách ngước nhìn tôi. Tôi ngượng ngùng nhìn vào đôi mắt trong veo của Tú Anh nói:
- Anh đang rất hạnh phúc với bạn gái anh. Ừm... mà nói chung là anh sẽ không chờ em đâu. Anh chỉ xem em là em gái thôi. Từ trước đến giờ vẫn vậy. Anh 17 tuổi còn em 14 tuổi, chúng ta không hợp nhau. Một ngày nào đó rồi em cũng sẽ quên anh thôi. Đừng chờ anh!
Tú Anh quay mặt đi không thèm nhìn tôi nữa. Tuy vậy tôi vẫn thấy rõ nước mắt đang chảy tràn trên mặt nó, ràn rụa. Nhiều hơn bất cứ lúc nào tôi thấy nó khóc. Những giọt nước mắt này cũng rất khác với những giọt nước mắt ngày xưa Tú Anh hay khóc bên tôi. Tôi đau đớn quay đi:
- Thôi anh về đây. Mong rằng em đừng buồn nữa.
Tú Anh khẽ ôm lấy phía sau lưng tôi. Không gian im lìm. Tôi chỉ nghe được tiếng khóc của Tú Anh.
- Bỏ anh ra đi! Với anh em mãi là một cô bé mà anh rất yêu quý mà thôi...
Tôi chạy thật nhanh về nhà. Ánh mắt ướt rượt của Tú Anh cứ mãi theo sau…
Phần 3:
Editing...
"Nhìn lại quãng đường chúng ta đã đi qua.
Anh tìm thấy chính mình trong nụ cười ấm áp của em.
Đôi giày lấm bùn đất và những bài hát em ngân nga.
Anh muốn gần em như những ngôi sao trời kia.
Và khi anh nhận ra được điều này thì nước mắt anh đã rơi..."
Như các bạn thấy đấy. Đây là một câu chuyện vẫn chưa có đoạn kết thực sự. Thôi thì hãy để thời gian viết tiếp câu chuyện này. Mong rằng nó sẽ không phải là chuyện tình buồn như lời bài hát “Don’t cry Joni” ở đầu câu chuyện.
The End.
__________________