PDA

View Full Version : [8]Pro-[Fiction] Trò chơi tình yêu.............[Truyện sưu tầm]


renlusin
07-06-2009, 10:11 AM
Author: Honeysuckle
Genres: truyện, oneshot
Rating: 13 +
Warning: sad
Summary: Chúng tôi cứ đứng im như thế. Chẳng biết bao nhiêu phút trôi qua rồi nhỉ? Đã mấy lần cả hai định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi...



Trò chơi tình yêu






“Hay là An làm người yêu của Bình đi!”

“Hả?!”

“Chẳng phải đã nói rồi sao? Hai đứa mình là hai trong số rất ít những nhân độc thân còn lại trong lớp. Giờ cũng sắp hết lớp 11 rồi. Không phải An vừa nói sẽ rất tiếc nếu như trải qua thời áo trắng mà không có một “mảnh tình vắt vai” nào sao? Bình cũng nghĩ thế. Vậy tại sao tụi mình không thử cặp bồ đi?”

“Hmm…” – An lưỡng lự một lúc rồi trả lời – “Cũng được. Vậy khi nào bắt đầu?”

“Ngay hôm nay đi.”

“OK!”

Đó là mẫu đối thoại của chúng tôi – hai thành viên duy nhất của tổ Một còn nằm trong “hội độc thân” của lớp. Vào những ngày sắp được nghỉ Tết thế này thì giờ học được xem là giờ chơi, còn giờ chơi thì đương nhiên cũng là giờ chơi nốt. Và vào một-tiết-học-nào-đó của một-ngày-nào-đó giống như những ngày như thế, hai con người chẳng có người yêu để cùng “tâm sự loài chim biển” hay để bàn tán với những “hoa đã có chủ” khác, cùng ngồi trò chuyện với nhau, và chẳng hiểu là bằng một-cách-nào-đó, mẫu đối thoại trên đã được diễn ra. Với “hai con mọt sách” như chúng tôi – ở đây không chỉ nói đến sách giáo khoa mà còn tùm lum thứ sách khác – thì đó quả là một câu chuyện mà kể cả người trong cuộc cũng không ngờ đến!

Thế là chúng tôi “yêu” nhau. Trước đây chúng tôi chỉ ngồi cùng bàn, giờ thêm cùng đi học, cùng xuống căn-tin, cùng về nhà, cùng học nhóm, cùng đi chơi, cùng trò chuyện những lúc rãnh rỗi, vân vân và vân vân. Thấy cũng vui vui. Đương nhiên rồi! Việc gì làm “hai mình” cũng hơn làm một mình mà! Cho dù “mình” còn lại chỉ là bạn thân cũng đủ vui rồi, huống chi đây lại là “người yêu”!

Đúng, người yêu! Giờ đây chúng tôi là “người yêu”! Và chuyện hai thành viên có vẻ như gắn bó nhất với “hội độc thân” đột nhiên lại cặp bồ nghiễm nhiên trở thành một “xì-căng-đan” lớn! Bạn bè ban đầu thấy hai đứa tự bao giờ đã “có đôi” trong mọi chuyện thì chỉ chọc cho vui. Nhưng theo như chiến thuật “mặc kệ người ta nói” đã bàn luận từ trước, ai hỏi gì nói gì chúng tôi cũng chỉ cười cười cho qua, chẳng hề phản bác nhưng cũng không thèm thừa nhận. Thế là họ nghĩ “Chắn chắn tụi nó ‘kết’ nhau”.

Và họ “sốc”!

Kể cũng hay thật!
.
.
.
Tết đến, ngoại trừ Mồng một và Mồng hai đi thăm ông bà ra, những ngày còn lại chúng tôi đều “hẹn hò” với nhau. Cùng đi thăm thầy cô nè, cùng đi chơi với mấy đứa bạn nè, rồi đương nhiên phải có đi chơi riêng nữa chứ! “Người yêu” mà lại!

Vậy là đến phiên cha mẹ biết chúng tôi “yêu” nhau. Dĩ nhiên họ không hề nghĩ đến việc chúng tôi “yêu giả” rồi. Đã làm thì làm cho trót, đã diễn phải diễn đến cùng. Chúng tôi chẳng bận tâm giải thích với “song thân” chi nữa, và họ cũng chỉ nói một câu “Hai đứa muốn sao thì cứ vậy, nhưng nếu tụt hạng là bị đòn ráng chịu nghe!”. Chà, cứ như là đã “ra mắt” thành công vậy! Xem như chúng tôi may mắn hơn những “đôi” thật khác rất nhiều, vì rất nhiều người trong số họ vẫn phải lén lút quen nhau.
.
.
.
Tết xong phải nghĩ tới việc học chứ! He, giờ có “bồ” rồi, đương nhiên phải cùng học chung chứ! Thế mới giống đang yêu! May là môn đứa này tệ thì đứa kia giỏi và ngược lại. Quá tốt rồi còn gì! Vậy là cuối năm đột nhiên hai đứa nhảy vèo từ “top 10” sang “top 5”, từ hạng tám và hạng chín cùng nhảy lên hạng tư. Học cấp ba ở một trường chuyên thì việc “đột phá” là rất hiếm chứ đừng nói đến một hơi mấy hạng như vầy. Kể ra có “bồ” cũng đâu hẳn là tệ!
.
.
.
Nghỉ hè. Quá đã! Đi chơi thoải mái luôn! Nhưng năm sau lớp 12 rồi, chỉ “xả hơi” được vài tuần là bắt đầu “chạy sô” rồi. Nhưng không sao cả, trước giờ vẫn học chung nhóm mà, chỉ khác là lúc trước ngồi xa, bây giờ ngồi gần thôi.

Có mấy hôm không gặp được, tự nhiên thấy hơi buồn buồn! Dần dần, hình như chúng tôi đã vô tình quên mất một điều: hai đứa chỉ là người yêu giả vờ thôi!

Mặc kệ nó! Lớp 12 rồi. Vừa “cày” vừa làm người yêu nữa, ai mà rãnh đi nhớ những chuyện nhỏ nhặt thế chứ!?

Chúng tôi đã quyết định chọn trường Đại học, nhưng là khác trường. Giờ đây chúng tôi chẳng khác nào một “đôi” thật sự, duy chỉ có điều này là không bắt chước được các “đôi” khác thôi. Chúng tôi đã chọn trường từ hồi lớp 10 cơ. Biết làm sao được, mỗi người đều có một ước mơ cho riêng mình mà?! Đành chịu thôi!
.
.
.
Thi Đại học xong rồi! Giờ đây chúng tôi có dư thời gian rãnh rỗi để “hẹn hò”. Hồi hộp ghê! Không biết mình đậu hay rớt nhỉ? Tuy thấy làm bài cũng ổn, nhưng ai mà biết chắc được!?

Bỏ qua chuyện đó! Chúng tôi gặp nhau hầu như mỗi ngày. Chẳng biết từ bao giờ trong các buổi hẹn cả hai đã phớt lờ hai chữ “giả vờ” đằng sau chữ “người yêu”. Dĩ nhiên là chúng tôi không hề nhận ra sự thay đổi đó!
.
.
.
Có kết quả rồi! Cả hai đều đậu cả. Vui chết đi được! Tối đến cứ ôm tờ giấy báo kết quả mà cười híp mắt, quên mất trời đã tối, quên mất cả chuyện ngủ. Quên nhiều thế đấy, nhưng lại nhớ một chuyện không đâu. Hoá ra việc khi chưa bắt đầu mình nghĩ là nhỏ nhặt, đến khi nó xảy ra thì lại hoá lớn lao.
.
.
.
Thời gian làm “người yêu” đã sắp hết rồi!
.
.
.
Chúng tôi cùng ăn mừng thi đậu, cố quên đi cái “thời hạn” mà chúng tôi đã tự đặt ra ban đầu. Nhưng việc gì đến rồi cũng sẽ đến. Giờ chúng tôi đang ở trong “cuộc hẹn cuối cùng” vào trước ngày nhập học, và cũng là cuối cùng cho “cuộc tình” của chúng tôi. Cũng chẳng biết gọi là “cuộc tình” có đúng không nữa? Thôi kệ, cứ tạm cho là vậy đi!

Tích tắc.

Tích tắc.

Đồng hồ vẫn chạy. Thời gian vẫn trôi. Không thể kéo dài thêm được nữa rồi. Chúng tôi phải về thôi! Nhưng mà về thì…

“Cám ơn An nhiều, suốt thời gian chúng ta “cặp bồ” Bình thấy rất vui.”

“An cũng vậy. Có lẽ suốt đời này chẳng thể nào quên được.”

“Ừ, suốt đời…”

Bình bỏ dở câu nói. Mặc dù xung quanh có rất nhiều tiếng động, nhưng chẳng hiểu sao lại thấy yên tĩnh đến lặng người. Bình chở tôi về nhà, cũng như mọi lần thôi. Nhưng khác là sẽ chẳng còn một lần nào như thế nữa. Thật mong sao thời gian ngừng lại quá!

Ôi trời, đã đến trước cổng rồi à! Bình dừng xe lại, không hiểu sao tôi chẳng vào nhà ngay, và Bình cũng chưa rời khỏi…

Chúng tôi cứ đứng im như thế. Chẳng biết bao nhiêu phút trôi qua rồi nhỉ? Đã mấy lần cả hai định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.

Im lặng.

Và im lặng.

“An nè!” – Bình đột ngột lên tiếng.

“Huh?”

“Nghĩ lại thì tụi mình vẫn chưa làm một chuyện mà những người yêu nhau khác làm. Bình nghĩ cả hai chúng ta đều muốn có một “mối tình” trọn vẹn. Vậy Bình có thể…ôm và hôn An không?”

Tôi không trả lời câu hỏi của Bình, chỉ lẳng lặng bước đến hôn nhẹ lên môi Bình. Bình vòng tay ôm lấy tôi. Chúng tôi lại yên lặng như thế một lúc nữa, cho đến khi một tiếng mèo đâu đó vang lên.
.
.
.
Vậy đó, giờ đây chúng tôi chia tay, cũng bằng cái cách mà chúng tôi đã bắt đầu. Chẳng hò hét thông báo với bất kì một ai cả. Chúng tôi đã im lặng bắt đầu và im lặng kết thúc, im lặng che giấu sự thật trong lòng mình. Nhưng mà thế cũng đâu gọi là “chia tay” được nhỉ? Chúng tôi vốn vẫn chưa thật sự “bắt đầu” mà, sao lại “kết thúc” được chứ?

Chán thật, chính tôi đã tình nguyện tham gia vào “trò chơi” này, thế tại sao tôi lại yêu thật chứ? Chết, không hiểu sao tôi thấy mắt mình ươn ướt…
.
.
.
Tôi đã tốt nghiệp Đại học. Dĩ nhiên Bình cũng thế!

Trong suốt bốn năm làm sinh viên, tôi vẫn chưa quen một ai khác cả. Tôi biết Bình cũng vậy. Phải chăng Bình cũng giống như tôi, vẫn chưa quên được người mình đã-từng-gọi là người yêu? Hay chẳng qua là Bình không muốn bị ràng buộc, hoặc chưa tìm được người thích hợp?

Những lúc trước khi được nghỉ lễ, chúng tôi thỉnh thoảng cũng có tình cờ gặp nhau. Đương nhiên rồi, trái đất này quá nhỏ bé mà! Nhà hai đứa lại nằm trên cùng một con đường, có muốn tránh cũng đâu khỏi! Và vào những dịp tình cờ đó, chúng tôi cùng đi uống nước. Không hiểu sao cả hai lại nói chẳng được mấy câu. Trước đây khi đi chơi, chúng thường có rất nhiều chuyện để nói mà! Thậm chí khi chưa bắt đầu “hẹn hò”, chúng tôi vẫn trò chuyện nhiều hơn là bây giờ. Chả lẽ khi một khi đã là người yêu thì không thể nào trở lại là bạn được sao? Cho dù đó chỉ là “người yêu giả vờ”…

Tôi đã nộp đơn xin việc. Trong khi chờ đợi hồi âm, tôi lên nhà nhỏ bạn ở Đà Lạt chơi. Nhỏ học cùng tôi ở trường Đại học, hai đứa cũng khá là thân. Giờ đây tôi đang trên đường đến đó. Lúc xe khách vừa vào địa phận Thành phố Hồ Chí Minh, tôi nhận được một cú điện thoại. Mẹ của Bình gọi cho tôi. Tôi gần như bị đông cứng theo từng lời nói của bà. Sau một lúc bình tĩnh lại, tôi năn nỉ bác tài dừng xe và may sao vừa lúc đó, một chiếc taxi chạy tới.

Đầu óc tôi bỗng trở nên trống rỗng. Sau khi nói với tài xế về địa điểm, tôi hầu như bất động, không mở miệng nói nổi lời nào. Cả người cứ cứng đờ ra. Bình vừa bị tai nạn giao thông. Bình và mẹ lên thành phố thăm một người bà con. Trong khi đi mua thức ăn, Bình đã bị một chiếc honda đi ngược chiều tông phải.

Tôi chạy nhanh đến phòng cấp cứu. Không thể nào, không thể nào có chuyện đó được! Và khi tôi vừa nơi thì bác sĩ cũng vừa đi ra…
.
.
.
Tôi giúp mẹ Bình dọn dẹp lại phòng của cậu ấy. Trong ngăn tủ, tôi tìm được một khung hình và một quyển sổ. Quyển sổ đó là nhật ký của cậu ấy, còn hai người đứng trong khung hình là chúng tôi. Tôi cũng có một khung y hệt vậy. Hai đứa đã cùng nhau chọn mà! Không tin được. Không thể nào tin được. Mọi chuyện chỉ như mới hôm qua thôi...

Tại sao chứ? Tại sao tôi lại phải ở đây và dọn dẹp phòng cho cậu ấy? Tại sao tôi lại là người tiếp tục chịu đựng hậu quả này? Chính Bình là người đề nghị bắt đầu “trò chơi tình yêu” đó, vậy tại sao giờ chỉ có mình tôi đau khổ? Chỉ có mình tôi hối tiếc? Tại sao vậy hả Bình? Tại sao cậu lại có thể trốn tránh mọi việc bằng cách-đó hả? Tại sao? Tại sao cậu lại bỏ tôi mà đi như vậy hả? Bình ơi…

Ngày … tháng … năm…,

Hôm nay tôi đã đề nghị với An hãy làm người yêu của tôi. Không hiểu sao tôi lại buộc miệng nói thế nữa. Nhưng điều tôi không ngờ là An lại đồng ý. Nhưng như thế cũng hay. Ít nhất tôi cũng có một “người yêu” trong cuộc đời học sinh của mình.


Ngày … tháng … năm…,

Hôm nay là lần hẹn đầu tiên của tôi và An. Hồi hộp ghê. Trước giờ hẹn bạn đi chơi thì nhiều. Chứ còn hẹn người yêu thì…

Trên đường đến nhà An, tôi đã rất hồi hộp, và có chút sợ nữa. Chẳng hiểu sao hôm qua tôi lại dám mạnh miệng bảo An làm bạn gái nữa!

Chà, sau khi nói chuyện một hồi, tôi phát hiện An dễ gần và đáng yêu hơn tôi nghĩ nhiều. Trước giờ khi nói chuyện, chúng tôi chỉ bàn về việc học thôi, lần đầu tiên trò chuyện một cách gần gũi thế này.


Ngày … tháng … năm…,

Đi chơi với An vui thật, cứ như quên hết mọi phiền muộn vậy. Không biết An có thấy thế không nhỉ? À, mà không biết giờ này An ngủ chưa ta?


Ngày … tháng … năm…,

Hình như mình đã … thích An thật rồi thì phải! Mấy ngày không gặp tự nhiên thấy nhớ nhớ. Ai nói gì cũng nhắc tới An được hết á. Chẳng hiểu sao nữa!


Ngày … tháng … năm…,

Hừ, hôm nay nhìn An cười đùa vui vẻ với thằng T, tự nhiên thấy tức tức!

Tiêu rồi! Vậy là mình thích An thật rồi! Đến nỗi thấy An nói chuyện với nhỏ V cũng bực.

Mình vô dụng thật, chính mình đã đề nghị bắt đầu “trò chơi” này, vậy mà cuối cùng mình lại bị “đổ”! Thế mới chết chứ!

Không biết An có thích mình không nhỉ? Tự nhiên thấy nhớ An quá!


Ngày … tháng … năm…,

Mình vừa nhận được giấy báo thi đậu. Mừng hết biết luôn! An cũng đậu rồi. Chẳng biết nên cùng ăn mừng ở đâu nhỉ. Vậy là mình sắp thành sinh viên rồi…

Sinh viên? Thật tình? Tại sao bây giờ lại nhớ đến chuyện đó nhỉ? Mình ngốc quá! Tại sao lúc bắt đầu lại nói câu đó ? Gì mà “ Vì đây là ‘chuyện tình học sinh’ nên khi nào thành sinh viên, tụi mình sẽ ‘chia tay’ ha?”, thiệt tình ngốc quá là ngốc đi!


Ngày … tháng … năm…,

Hôm nay tụi mình đã chia tay rồi! Không hiểu sao lúc đó mình không can đảm thêm chút nữa. Cứ nói đại ra là “ Bình đã yêu An thật rồi, giờ không thích là ‘người yêu giả vờ’ nữa, Bình chỉ muốn An là người yêu thật sự của Bình thôi!”. Vậy có được hơn không? Tự nhiên lại nói “Nghĩ lại thì tụi mình vẫn chưa làm một chuyện mà những người yêu nhau khác làm. Bình nghĩ cả hai chúng ta đều muốn có một mối tình trọn vẹn. Vậy Bình có thể…ôm và hôn An không?”. Nói cứ như là chẳng thích An chút nào và chỉ muốn hoàn thành “vở kịch” đó thôi.

Mày xạo quá, vô dụng quá đi Bình ơi!

Rồi còn lúc ôm An nữa chứ. Sao lúc đó lại đứng im như vậy chứ. Lẽ ra phải ôm chặt An hơn, sau đó nói thật lòng mình với An chứ! Ngốc, ngốc, ngốc, ngốc………….!

Và nụ hôn của An, tuy chỉ là cái chạm môi nhẹ, nhưng có lẽ suốt đời này mình cũng không thể nào quên…


Ngày … tháng … năm…,

Ban đầu định sau khi chia tay với An xong thì không viết nhật ký nữa, nhưng hôm nay tình cờ gặp lại rồi tự nhiên muốn viết. Thôi kệ, cứ xem như đây là quyển nhật ký dành riêng để viết về An vậy.

Mình vẫn chưa quen một ai khác cả. Mình biết An cũng vậy. Phải chăng An cũng giống như mình, vẫn chưa quên được người mình đã-từng-gọi là người yêu? Hay chẳng qua là An chưa muốn bị trói buộc, hoặc chưa tìm được người thích hợp?

Tại sao mình không nói là mình vẫn còn yêu An? Mình sợ điều gì chứ? Sợ bị từ chối à, hay là sợ…



Tôi không thể đọc tiếp nữa. Chẳng hiểu sao mọi thứ cứ nhạt nhoà ra trước mắt. Tôi thấy hai má mình âm ấm, trước khi kịp nhận ra hai mắt đã ướt nhoè…







…Và cũng vào chính lúc này đây, ở một nơi nào đó trên trái đất, một “trò chơi tình yêu” khác chỉ vừa mới bắt đầu…

rose_xtrum
07-06-2009, 12:33 PM
trùi hay qua đi a2k, thank pk nhìu nhìu

renlusin
07-06-2009, 01:01 PM
we khen :)) muahhhhhhhhhhhhhh hahahahhahah rico ;))

petruc_96
07-06-2009, 01:14 PM
Bài hay wá nha!!! zài wá nha!!! nhìu cảm súc wá nha!!! pk sưu tầm ở đâu mà hay wá nha!!! Thank cho nè nha!!! nha!!! nha!! nha!!!

em_gian_anh_roi911
07-06-2009, 03:27 PM
Toàn truyện ba xàm ba láp lừa đảo con gái mới lớn .(có cả pà pà nữa)

rose_xtrum
07-06-2009, 05:30 PM
Toàn truyện ba xàm ba láp lừa đảo con gái mới lớn .(có cả pà pà nữa)

eh mem 8pro ma hẻm ủng hộ topic của mem mình viết hết zạ

hehe123123
07-15-2009, 05:08 PM
chuyện này dở hơn mí chuyện kia , chán woá

mr.YenZen
07-21-2009, 11:28 PM
úi mẹ ơi dài wa' đọc xong mún xĩu ..... nhưng mà hay :D

babu2512
07-22-2009, 10:37 AM
hay nhĩ ;)))

Pouhouh
07-22-2009, 11:54 AM
Hay wớ a PK ui... =)) nhưng ko thix chuyện pùn...thix trò 7 Ngày hơn =)) happy ending ( phải vậy hem ta ? dở tiếng anh mừh =)) )

[yuny][3010]
09-29-2009, 07:40 PM
hjhj...em thấy trò này cũng hay...bữa nào rãnh rãnh chơy thử coi sao...