PDA

View Full Version : [8]Pro- Chỉ là tình nhân..... [truyện sưu tầm]


renlusin
07-02-2009, 10:33 PM
+ Title: [♥]...Alone in love...[♥]
+ Author: Oncinlity
+ Genre: Romance, Slice of life, POV
+ Status: Ongoing
-------------------------------------------------------------------------------------------------
Chỉ là tình nhân…


Tôi nhìn anh.

Đôi mắt anh buồn lắm.
Những gì sáng long lanh trong đôi mắt của con người ấy dường như chẳng còn nữa.

Tôi chỉ biết. Nếu như chạm đến người ấy. tình cảm của tôi cũng sẽ không còn.


Tôi đã từng bảo anh…

“Chúng ta sẽ làm tình nhân nhưng chỉ là tình nhân trên tinh thần thôi anh nhé…”


Ồ, bạn đừng ngạc nhiên và vội phán xét với điều tôi nói nhé. Tôi không biết, bắt nguồn từ đâu mà tôi lại chỉ cần có thế.
Đơn giản hơn,
Tôi cần một người yêu “ảo” nhưng là một người yêu thật sự.


Đôi khi, tôi cứ luôn nghĩ rằng, bản thân mình mơ mộng nhiều thật, luôn mong ước sẽ vươn tới những gì xa xôi hơn – là khi tôi đã bị mê hoặc bởi những điều đẹp đẽ, bởi những cuộc gặp mặt, bởi những lời yêu đương từ những trang sách chữ có, truyện tranh có. Tóm gọn lại ý tôi, thì tôi cứ mơ tưởng một tình yêu đẹp như mơ…


Về tuổi tác, có lẽ anh hơn tôi nhưng không nhiều lắm, nếu như bây giờ tôi vừa chạm ngưỡng cửa của tuổi mười chín thì anh chắc cũng chỉ vừa bước qua cánh cửa của tuổi hai mươi thôi.
Anh nhìn tôi cười. Vì từ khi anh bước vào quán đến giờ, tôi không làm gì ngoài việc nhìn đâu đó chỉ trừ những lúc anh không để ý, tôi mới có cơ hội nhìn anh.



_ “Em đang làm gì thế?”


_ “À, ờ, em đang suy nghĩ bâng quơ ấy mà…”


Nói gì thì nói, tôi và anh chỉ quen biết nhau trên mạng giờ gặp nhau mà cũng chỉ có 2 người, điều đó có phải là quá không? Với tôi, nói chuyện với một con người không nhìn thấy mặt mũi, không nhận biết được giọng nói, những gì tôi biết về họ là qua những dòng chát và những gì tôi “thấy” được họ là qua trí tưởng tượng của tôi, ngôn từ, giọng nói của họ, là giọng nói của chính-tôi.

Nên,


Khi nghe giọng anh nói, cảm giác thật khác xa quá…tự nhiên, một thoả ước trong đầu mình về người đó bị phá vỡ hoàn toàn. Tôi bỗng nhiên cảm thấy hơi sợ đối tượng mình vừa gặp, tôi sợ cái vô hình đang lớn dần trong lòng tôi.


_ “Em đói bụng chưa?”


Anh hỏi tôi. Giọng nói của anh khác quá, khác với những gì tôi đã định sẵn trong đầu, tôi là một đứa lậm âm nhạc Jpop, một thể loại nhạc thịnh hành nên dĩ nhiên, điều hiển nhiên là tôi rất thích rất thích giọng nam Nhật, và tôi cứ nghĩ là giọng của anh ở ngoài đời sẽ như thế. Nhưng có vẻ trông tôi cứ dài dòng dong dài mãi nhỉ?

Tôi bẽn lẽn cười. Tôi không hiểu sao những lời nói lúc đó có vẻ khó khăn để thoát ra khỏi miệng tôi. Anh cười dịu dàng và im lặng, anh không hối thúc tôi.


_ “Nếu em bảo em không đói, thì anh bảo em nói xạo nhưng nếu em bảo em đói mà kêu đồ ăn thì em lại ăn không hết...”


Tôi nói một tràng nhưng chẳng nhìn anh lấy một lần khi nói. Kiểu giống như,thay vì tôi nhắm mắt lại, gục đầu xuống bàn rồi nói thì đằng này, tôi nhìn đi nơi khác, quay mặt đi hướng khác – miễn sao không nhìn thấy anh là đủ.


_ “Thế bây giờ, em có muốn ăn gì không?”



Tôi nhìn anh rồi tôi lật mở cuốn menu, lật tới lật lui, lật xuôi lật ngược một lúc. Sau đó tôi mới kêu một đĩa khoai tay chiên giòn chấm bơ.


_ “Ơ, thế em ăn như thế thật đấy à?”


phải thừa nhận một điều là, anh ấy có một thứ khiến tôi cảm thấy dễ chịu. Ừ, là sự chuyên quyền và thỉnh thoảng, với một đứa như tôi, tôi cần một người có thể gọi là có áp lực với tôi một tí tẹo nào đó để ra lệnh tôi, nhưng không phải kiểu ra lệnh làm gì trái ý với tôi mà là người ấy ra lệnh tôi làm điều gì mà tốt cho tôi thôi. Cơ bản thì tôi vẫn thể hiện rõ là tôi yêu bản thân mình nhiều nhất đấy thôi.

Anh im lặng và không nói gì.

Tôi cũng im lặng và không nói gì.


Tôi biết là cả hai đứa đều có điều gì muốn nói nhưng lại không nói được và điều đó khiến tôi cảm thấy thật khó chịu. Dường như việc hẹn gặp nhau là một điều sai lầm vì nếu như bình thường, tôi đi với một nhóm bạn đến gặp anh thì có lẽ không khí sẽ dễ chịu hơn chứ không ngột ngạt như vậy.


Rồi khi đĩa khoai tây chiên vàng rụm còn nóng được bưng ra đặt trước bàn, tôi theo lẽ thường có lẽ sẽ bóc lấy bóc để bỏ vào miệng, nhưng mà, trước mặt tôi là một thằng con trai đấy, không phải là một đứa con gái đâu. Tôi nhìn anh.


_ “ Anh ăn đi !”


Cười cười với anh. Tôi cho miếng khoai tay nóng vào miệng và bắt đầu nhai. Nóng quá. Tôi rủa thầm. Cái thói quen thích cho món nóng vào miệng khiến tôi trở nên lóng ngóng trước mặt anh. Một người-con-trai tôi gọi là người-yêu. Hình ảnh của anh trước kia và hình ảnh của anh bây giờ là hai thái cực hoàn toàn khác nhau. Lúc trước, gương mặt anh nhìn tròn tròn và rất là dễ thương, khi cười thì không thế giấu nổi cái nét hào hoa phong nhã anh thừa hưởng từ ba mẹ anh-những con người đáng kính. Tấm hình ấy, đến giờ, tôi vẫn còn giữ thật kĩ và được cất vào một góc kẹt trong ngăn bàn của tôi.

Nhìn anh bây giờ, tôi cảm thấy đau lòng lắm. Thật sự là một cảm giác đau đớn khẽ phớt qua trong lòng tôi. Gương mặt anh ốm hơn trước, đôi mắt anh – như đã nói, nó đã không còn cái nhìn trong sáng hướng tới tương lai phía trước nữa, đơn thuần bây giờ, anh phải sống cái thế giới mà mọi thứ đều phải tự thân làm nên mới có thể sống được. Dù gì thì gì anh đâu còn như xưa.


Chúng tôi, là đôi tình nhân trên mạng.


Một đôi tình nhân, chỉ có thể ôm ấp nhau, chỉ có thể yêu thương nhau bằng những dòng chữ và đôi tay gõ lộc cộc trên bàn phím...chúng tôi chỉ yêu nhau trên tinh thần thế thôi, còn về vật chất, tôi không biết tôi có đáp ứng đủ với anh hay không, tôi có thể ôm anh như tôi từng nói hay không...tất cả, đều là ẩn số cả...


_ “Ngốc này, anh đã tìm được người anh có thể mong đợi...”


sau một lúc cả hai bên đều im lặng. Anh đã nói thế với tôi. Phản ứng của tôi là ngừng mọi hoạt động ngay lúc ấy lại, nhìn anh, đôi mắt tôi như muốn hỏi nhiều điều lắm, tất cả đều tựu trung lại một từ “ngạc nhiên”.

Tôi biết mình ở đâu. Tôi biết rõ vị thế và khả năng của mình...



_ “Nếu vậy, em có còn là tình nhân của anh được nữa không?”


Bám víu.


_ “Không thể, em ạ”


Oh, anh ấy đã nói ra rồi.

Thú thật, khi anh nói về việc người yêu, tôi nửa đau buồn nửa nhẹ nhõm...cảm thấy như vừa được trút đi một gánh nặng lâu năm. Nhưng nếu như anh ra đi, tôi sẽ còn gì nữa...


_ “Em biết, em hiểu mà.”


Nụ cười vẫn luôn ở trên đôi môi tôi. Giọng nói tôi vẫn rành mạch rõ ràng. Nhưng cổ họng lại đắng nghét và đĩa khoai tây chiên trên bàn trước đó tôi nhìn đã thấy no rồi giờ thì nó càng khiến cho bụng tôi cảm thấy đã đạt đến đỉnh điểm của đỉnh điểm.



Tất cả đều đã đến giới hạn cuối cùng. Là kết thúc, hình như kết thúc rồi... mà không, thật sự là đã kết thúc.



_ “Mọi thứ đã kết thúc từ khi chúng ta gặp nhau rồi anh ạ...”

CatlingWay
07-02-2009, 10:37 PM
bóc tem,tèn teng tèn......8Pro ^^ đúng lun,câu chuyện hay
thankssss

rose_xtrum
07-03-2009, 09:02 AM
hic, bạn lấy mất tem ùi, hẻm sax thank cho pk nè

renlusin
07-03-2009, 09:41 AM
;)) thank đã ủng hộ ;))

petruc_96
07-03-2009, 12:10 PM
Thank cho pk ne`k..!!! hay wa :))