twins36
11-28-2007, 05:09 PM
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/50174/Santas.jpg
Tên: Nguyễn Phương Julie ana
Năm sinh: Mar 03. 1991
Hometown: virginia [us]
Yahoo: ana.iu33
Lý do tham gia: vì có cảm xúc vs cái chủ đề... đơn giản chỉ như thế :x
-----
To the one who teaches me how to love, cry and laugh...
To the one who says never lose heart and always finish what you start...
To the one whoes feelings for me are so strong that the word love can't describe them...
Can you guess who is it!?...
It's not too hard to tell..........
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/50174/baiu.jpg
-----
"Đi thôi" bố vẫn hay nói thế và tôi vội trèo lên lưng bố. "Kìa nhìn kìa! Thấy ông già noel chưa!?"
Nằm trên sàn nhà với 2 cánh tay duỗi ra, bố là ông già noel của tôi và chúng tôi cùng nhau len lỏi bay qua những đám mây tưởng tượng. Nhưng cũng giống như nhũng đám mây, những giây phút bố ở bên tôi thường biến mất rất nhanh - bởi vì trong cuộc đời bố có 1 thứ mạnh hơn cả tình yêu, 1 thứ đã lấy đi bố.
Mai là giáng sinh rồi, 1 ngày mà đứa trẻ nào cũng muốn được gặp và nhận wà của ông già noel. Tôi cũng thế, muốn đc gặp dù chỉ trong mơ. Bồn chồn đến khó tả và ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Sáng mở mắt ra thấy mẹ ngồi cạnh xoa đầu, hôn lên má và nói, "có người đang đợi con ở dưới nhà". Bật dậy, chạy ngay xuống nhà, và thấy, 1 cây thông được treo rất nhiều đèn màu xung quanh và quà ở phía dười cùng với 1 người râu bạt phơ trên vai đeo 1 cái túi màu đỏ. Cảm động, mắt rưng rưng, ứa nước mắt, và cũng là lần cuối gặp bố tôi...
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/50174/home.jpg
- Giáng sinh năm 2001 -
-----
Từ khi bố tôi mất 4 năm về trước, gia đình tôi suy sụp nặng nề. Ban đêm Mẹ tôi làm việc ở bệnh viện, nhưng với đồng lương ít ỏi chỉ đủ mấy mẹ con sống tạm qua ngày. Thật không công bằng, bây giờ đã là chiều tối đêm Giáng sinh mà tôi vẫn ngồi đây, chẳng thể nghĩ được điều gì cả.
Chú chùi những giọt nước mắt, tôi đứng dậy đi xuống phố - nơi có rất nhiều cửa hàng. Cuộc sống thật khó khăn khi mà cô bé 14tuổi và không có bố, đặc biệt là khi mà tôi cần một người đàn ông để tâm sự. Tôi đi từng cửa hàng này sang cửa hàng khác, nhìn vào từng cửa sổ rực rỡ một. Mọi thứ đều đẹp và ngoài khả năng của tôi. Trời đã bắt đầu tối, tôi buồn bã định quay về nhà thì bỗng nhiên tôi nhìn thấy một vật gì đó ánh lên trong tuyết. Tôi cúi xuống: 1 đồng xu nhỏ bóng loáng dưới đất. Hẳn chưa ai có cảm giác được giàu có như là tôi vào lúc ấy.
Khi tôi nắm chặt " kho tàng mới nhặt được " của mình, tôi cảm thấy như có hơi ấm chạy qua cơ thể, và tôi mạnh dạn bước vào cửa hàng đầu tiên, niềm hân hoan của tôi ngay lập tức bị đóng băng lại khi từng nhân viên bán hàng bảo với tôi rằng chẳng thể làm gi với đồng xu nhỏ xíu đó. Tôi đi ra, nhìn thấy một cửa hàng hoa, tôi liều đứng lại xếp hàng.
Khi người chủ cửa hàng hỏi tôi cần gì, tôi đưa một đồng xu và e dè hỏi liệu mình có thể mua được 1 bông hoa tặng Mẹ trong đêm Giáng sinh với đồng xu nhỏ xíu này không, người chủ cửa hàng nhìn tôi, đặt tay lên vai tôi và nói :" Đợi một chút, con gái, để ta xem có thể làm gì cho con."
Khi đứng chờ, tôi ngắm những bông hoa tuyệt đẹp và tôi đã hiểu vì sao Mẹ tôi cũng như bao người phụ nữ khác lại thích hoa đến thế. Tiếng đóng cửa sớm khi người khách cuối cùng rời khỏi cửa hàng đã đưa tôi quay về với hiện thực. Còn lại một mình trong cửa hàng, tôi bắt đầu cảm thấy cô đơn và hoảng sợ. Bỗng người chủ cửa hàng lại đi ra.
Trước mắt tôi là 12 bông hổng đỏ thắm, cuống dài, lá xanh cùng với những bông hoa gì đó trắng, nhỏ li ti, được bọc thành một bó có dây nơ màu bạc. Tim tôi ngừng một nhịp khi ông chủ cửa hàng đặt bó hoa vào một chiếc hộp trắng và bảo: " Tất cả là một đồng xu, con gái."
chậm chạp đặt đồng xu vào tay ông chủ cửa hàng. Không thể là thật được! Không ai bán cho tôi cái gì với một đồng xu đâu ! Nhận thấy sự băn khoăn trên mặt tôi, ông chủ cửa hàng giải thích: " May mắn là ta có mấy bông hoa bán với giá một đồng xu một bó. Con gái có thích không ? "
Lần này thì tôi không ngần ngại nữa. Ra khỏi cửa hàng, tôi nghe thấy tiếng ông chủ nói với theo :" Giáng sinh vui vẻ, con gái."
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/50174/rose.jpg
- Giáng sinh năm 2005 -
-----
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/50174/merry_christmas.jpg
Noel gần kề với chúng ta rồi, Na chúc cho tất cả yeah1er có 1 mùa giáng sinh đầy ý nghĩa và ấm áp. Giáng sinh năm nay Na đóan sẽ rất ý nghĩa với mình, và hi vọng Na đóan đúng. Chúc cho những bạn còn bố thì hãy trân trọng những ngày có bố. Những ai không còn bố thì cũng luôn mỉm cười, vì bố Na nói với Na 1 câu: "Thế giới không chỉ nhìn ở bề ngoài, mà còn ở cả trái tim". Nhớ mãi đến bây giờ. >:D<
Tên: Nguyễn Phương Julie ana
Năm sinh: Mar 03. 1991
Hometown: virginia [us]
Yahoo: ana.iu33
Lý do tham gia: vì có cảm xúc vs cái chủ đề... đơn giản chỉ như thế :x
-----
To the one who teaches me how to love, cry and laugh...
To the one who says never lose heart and always finish what you start...
To the one whoes feelings for me are so strong that the word love can't describe them...
Can you guess who is it!?...
It's not too hard to tell..........
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/50174/baiu.jpg
-----
"Đi thôi" bố vẫn hay nói thế và tôi vội trèo lên lưng bố. "Kìa nhìn kìa! Thấy ông già noel chưa!?"
Nằm trên sàn nhà với 2 cánh tay duỗi ra, bố là ông già noel của tôi và chúng tôi cùng nhau len lỏi bay qua những đám mây tưởng tượng. Nhưng cũng giống như nhũng đám mây, những giây phút bố ở bên tôi thường biến mất rất nhanh - bởi vì trong cuộc đời bố có 1 thứ mạnh hơn cả tình yêu, 1 thứ đã lấy đi bố.
Mai là giáng sinh rồi, 1 ngày mà đứa trẻ nào cũng muốn được gặp và nhận wà của ông già noel. Tôi cũng thế, muốn đc gặp dù chỉ trong mơ. Bồn chồn đến khó tả và ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Sáng mở mắt ra thấy mẹ ngồi cạnh xoa đầu, hôn lên má và nói, "có người đang đợi con ở dưới nhà". Bật dậy, chạy ngay xuống nhà, và thấy, 1 cây thông được treo rất nhiều đèn màu xung quanh và quà ở phía dười cùng với 1 người râu bạt phơ trên vai đeo 1 cái túi màu đỏ. Cảm động, mắt rưng rưng, ứa nước mắt, và cũng là lần cuối gặp bố tôi...
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/50174/home.jpg
- Giáng sinh năm 2001 -
-----
Từ khi bố tôi mất 4 năm về trước, gia đình tôi suy sụp nặng nề. Ban đêm Mẹ tôi làm việc ở bệnh viện, nhưng với đồng lương ít ỏi chỉ đủ mấy mẹ con sống tạm qua ngày. Thật không công bằng, bây giờ đã là chiều tối đêm Giáng sinh mà tôi vẫn ngồi đây, chẳng thể nghĩ được điều gì cả.
Chú chùi những giọt nước mắt, tôi đứng dậy đi xuống phố - nơi có rất nhiều cửa hàng. Cuộc sống thật khó khăn khi mà cô bé 14tuổi và không có bố, đặc biệt là khi mà tôi cần một người đàn ông để tâm sự. Tôi đi từng cửa hàng này sang cửa hàng khác, nhìn vào từng cửa sổ rực rỡ một. Mọi thứ đều đẹp và ngoài khả năng của tôi. Trời đã bắt đầu tối, tôi buồn bã định quay về nhà thì bỗng nhiên tôi nhìn thấy một vật gì đó ánh lên trong tuyết. Tôi cúi xuống: 1 đồng xu nhỏ bóng loáng dưới đất. Hẳn chưa ai có cảm giác được giàu có như là tôi vào lúc ấy.
Khi tôi nắm chặt " kho tàng mới nhặt được " của mình, tôi cảm thấy như có hơi ấm chạy qua cơ thể, và tôi mạnh dạn bước vào cửa hàng đầu tiên, niềm hân hoan của tôi ngay lập tức bị đóng băng lại khi từng nhân viên bán hàng bảo với tôi rằng chẳng thể làm gi với đồng xu nhỏ xíu đó. Tôi đi ra, nhìn thấy một cửa hàng hoa, tôi liều đứng lại xếp hàng.
Khi người chủ cửa hàng hỏi tôi cần gì, tôi đưa một đồng xu và e dè hỏi liệu mình có thể mua được 1 bông hoa tặng Mẹ trong đêm Giáng sinh với đồng xu nhỏ xíu này không, người chủ cửa hàng nhìn tôi, đặt tay lên vai tôi và nói :" Đợi một chút, con gái, để ta xem có thể làm gì cho con."
Khi đứng chờ, tôi ngắm những bông hoa tuyệt đẹp và tôi đã hiểu vì sao Mẹ tôi cũng như bao người phụ nữ khác lại thích hoa đến thế. Tiếng đóng cửa sớm khi người khách cuối cùng rời khỏi cửa hàng đã đưa tôi quay về với hiện thực. Còn lại một mình trong cửa hàng, tôi bắt đầu cảm thấy cô đơn và hoảng sợ. Bỗng người chủ cửa hàng lại đi ra.
Trước mắt tôi là 12 bông hổng đỏ thắm, cuống dài, lá xanh cùng với những bông hoa gì đó trắng, nhỏ li ti, được bọc thành một bó có dây nơ màu bạc. Tim tôi ngừng một nhịp khi ông chủ cửa hàng đặt bó hoa vào một chiếc hộp trắng và bảo: " Tất cả là một đồng xu, con gái."
chậm chạp đặt đồng xu vào tay ông chủ cửa hàng. Không thể là thật được! Không ai bán cho tôi cái gì với một đồng xu đâu ! Nhận thấy sự băn khoăn trên mặt tôi, ông chủ cửa hàng giải thích: " May mắn là ta có mấy bông hoa bán với giá một đồng xu một bó. Con gái có thích không ? "
Lần này thì tôi không ngần ngại nữa. Ra khỏi cửa hàng, tôi nghe thấy tiếng ông chủ nói với theo :" Giáng sinh vui vẻ, con gái."
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/50174/rose.jpg
- Giáng sinh năm 2005 -
-----
http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/50174/merry_christmas.jpg
Noel gần kề với chúng ta rồi, Na chúc cho tất cả yeah1er có 1 mùa giáng sinh đầy ý nghĩa và ấm áp. Giáng sinh năm nay Na đóan sẽ rất ý nghĩa với mình, và hi vọng Na đóan đúng. Chúc cho những bạn còn bố thì hãy trân trọng những ngày có bố. Những ai không còn bố thì cũng luôn mỉm cười, vì bố Na nói với Na 1 câu: "Thế giới không chỉ nhìn ở bề ngoài, mà còn ở cả trái tim". Nhớ mãi đến bây giờ. >:D<