michel17
11-07-2007, 05:46 PM
"Cháu bị ông bà chủ cầm kìm kẹp vào sườn lôi đi, dùng dây điện vụt vào người, hắt nước nóng vào mặt", Nguyễn Thị Bình, 21 tuổi, rưng rưng nước mắt kể về 13 năm cô làm việc tại một quán phở ở Hà Nội."
http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/tno/Ngay_6.11/3gssgpa.jpg
Guơng mặt vẫn còn hằn lên sự sợ hãi sau 13 năm bị nhục hình khi6h
Địa ngục trần gian
Chúng tôi về trang trại của gia đình bà Hà Thị Bình (thường gọi bà Bình "bò", thường trú tại ngõ 55 phố Chính Kinh, Hà Nội) ở Hà Tây, cách Hà Nội chừng 25 km, nơi bà đang giấu Nguyễn Thị Bình, cô gái bị hành hạ suốt 13 năm.
Nguyễn Thị Bình bước ra với dáng xiêu xiêu, thân hình lệch về bên trái, chân lê từng bước trên nền nhà. Bình không nhớ ngày sinh, chỉ biết em sinh năm
1986. Theo những thông tin chắp nối mà Bình và một số người hàng xóm gần quán phở cung cấp, Bình được sinh ra tại nhà bác gái ở Phú Thọ. Họ nội không thừa nhận, em chỉ biết bố tên là Hữu, mẹ tên là Nguyễn Thị Quảng (Bình lấy họ mẹ). Khi Bình được 8 tuổi, em theo mẹ xuống Hà Nội và suốt từ đó đến nay, sống tại nhà vợ chồng Chu Minh Đức và Trịnh Hạnh Phương.
Chị Nguyễn Thị Tuân, sống gần nhà Đức - Phương kể lại: "Có một lần đi ngang quán phở nhà Đức - Phương, tôi thấy anh chồng sai cháu Bình đi nhặt hành, còn chị Phương gọi cháu mang bát ra. Cháu Bình chưa kịp đứng lên liền bị chị Phương cầm cả con dao bầu chạy lại, lật sống dao đập vào đầu cháu. Tôi bảo, nó bé thế kia, làm gì mà đánh nó ghê thế, chị Phương quay ra mắng tôi".
http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/tno/Ngay_6.11/3gssgpb.jpg
Sẹo! Chỗ nào cũng có sẹo
Bình kể, hầu như ngày nào cũng bị đánh. Có cả trăm lý do khiến em bị đánh: làm vỡ bát, đánh; quên khép cửa, đánh; chậm dọn bàn, đánh; thu tiền thiếu của khách, càng bị đánh nhiều. Nhiều lần Bình bị đánh oan, vì ông chủ chỉ đánh xong mới chỉ ra lý do. Sau khi chịu xong trận đòn, Bình nói em bị oan, thì lúc đó cũng đã ăn đòn tóe máu, còn ông chủ thì thản nhiên đi nằm. Bình chỉ vào vết sẹo lớn ở ống chân: "Một lần cháu trót làm lăn cái thớt vào chân cô Phương, cháu xin lỗi cô, cô cầm con dao nhọn, đâm thẳng vào chân cháu và cô bảo: mày làm tao đau thì tao cũng phải cho mày đau hơn. Chiều hôm ấy cô còn về bắt cháu nằm sấp xuống đánh tiếp bằng dây điện".
http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/tno/Ngay_6.11/3gssgpd.jpg
Bà Hà Thị Bình: "Từ khi đưa cháu Bình đi trốn, tôi nhận nhiều lời đe dọa từ vợ chồng Đức - Phương"
Theo lời Bình, dụng cụ hành hạ được vợ chồng Đức - Phương thiết kế bằng nhiều vật dụng: phổ biến nhất là chiếc roi làm bằng 4 sợi dây điện bện lại, buộc một cục to ở đầu dây. Khi đánh, có lần cả hai vợ chồng bắt Bình cởi hết quần áo, nằm lên giường và thay nhau vụt lên cả ngực, cả chỗ kín. "Có khi cháu còn bị cô cháu hất cả gáo nước sôi vào người, lần nào may thì tránh được, không thì bị bỏng cũng phải chịu. Có lúc cháu đang ngủ cũng bị ông bà chủ xuống đánh vì quên chưa làm hoặc làm sai việc gì đó. Lần nào tức nhiều thì cô chú đánh nhiều, lần nào tức ít thì cô chú đánh cháu ít. Khi đánh, cháu không được khóc, không được kêu. Cô cháu dặn có ai hỏi phải nói là bị ngã, bị cửa đập vào, cấm được nói là do bị đánh", Bình nghẹn ngào.
Trong các loại cực hình, Bình kể: "Cháu sợ nhất 2 loại hình phạt, một là hình phạt bằng cách bắt cởi quần áo nằm lên giường để bị vụt dây điện. Cách thứ hai là cô chú bắt quỳ xuống đất, rồi dùng chân đạp vào miệng".
Suốt cuộc trò chuyện, Bình một điều cô cháu, hai điều chú cháu, không một lần xưng hô vô lễ hay dùng lời lẽ thù hằn với ông bà chủ, người mà theo lời kể của em, đã có những hành động phi nhân tính đày đọa em suốt 13 năm trời.
Bằng chứng trên thân thể
Lưng áo Bình được vén lên, những người ngồi trong gian nhà nhỏ không khỏi rơi nước mắt vì cả tấm lưng con gái 20 của Bình ken đầy vết bầm tím. Giữa lưng là các vết hằn đan chéo của ngón đòn dây điện; hai bên mạng sườn là vết thâm tím, có chỗ thành sẹo trắng, là dấu ấn của những cú kẹp bằng kìm. Hai cánh tay Bình cũng chi chít vết bầm tím. Xương hông bên trái bị sưng lên, khiến Bình phải khom khom người để đi lại. Bình chỉ vào đầu ngón tay, ngón chân: "Có lần chú cháu cầm kìm kẹp đau quá, cháu giơ tay ra đỡ, chú cháu kẹp ngón tay cháu bật máu, giờ vẫn còn sẹo. Còn ngón chân này là khi cháu bị đánh bằng cách cô chú cháu cầm sào chọc quần áo, bắt cháu đứng lên rồi nện thẳng đầu sào vào ngón cái".
http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/tno/Ngay_6.11/3gssgpc.jpg
Chị Oanh đã cùng bà Hà Thị Bình giúp em Bình chạy trốn
Bình kể tiếp: "Ăn thì cháu được ăn no, nhưng thức ăn chỉ được 2 miếng thịt, và thường phải ăn thừa sau khi cô chú đã ăn xong. Một ngày cháu dậy từ 4 giờ rưỡi để đi xách nước. Cô không cho cháu gánh vì nghĩ mất thời gian, cháu phải xách bằng hai tay hai thùng 20 lít từ nhà ra tới cửa hàng khoảng vài trăm bước chân, thời gian cô cháu chỉ cho 5 phút, nếu quá, cháu sẽ bị đánh. Kết thúc một ngày làm của cháu là sau khi chờ cho con cô chú ngủ. Khoảng 10 giờ 30 tối cháu mới được đi ngủ. Cháu rất muốn xem phim nhưng cô chú không cho xem, nếu cháu ngoái lên xem cũng bị đánh".
Khi chỉ còn 2 phóng viên nữ, Bình thút thít: "Hồi "đến kỳ" đầu tiên, cháu cũng hỏi cô, nhưng cô không nói. Cháu dùng vải xô, loại vải để đậy thúng bánh phở đã bỏ đi để lau. Sau đó, biết được hoàn cảnh của cháu, chị thu tiền vệ sinh cho băng vệ sinh, cô phát hiện, lôi cháu ra đánh. Sau đó cháu chỉ dám xin giấy vệ sinh để thấm...". Bà Hà Thị Bình xác nhận: "Khi tôi đưa đi khám, chỗ kín trên người cháu bị viêm nhiễm, phù nề, đi tiểu ra máu. Sau khi chữa trị, cháu giờ mới được thế này đấy".
Cuộc giải cứu và ước mơ của cô gái nghèo
Bà Bình giọng sang sảng, ngôn ngữ chất phác của người nổi danh về nghề bán thịt bò, thịt lợn ở các khu chợ trong khu vực Thanh Xuân, Đống Đa. Bà kể về cuộc giải cứu cho Nguyễn Thị Bình: "Chuyện cháu Bình bị đánh chúng tôi đã biết từ lâu, nhưng ít người muốn dây với vợ chồng nhà Đức - Phương. Vì chỉ cần nói về chuyện cháu Bình, chị Phương đã to mồm chửi bới, sau đó còn đánh cháu Bình tệ hơn như thể "dằn mặt" mọi người. Nhưng sau khi thấy cháu bị đánh tàn nhẫn quá, tôi bàn với chị Oanh (người cung cấp thịt bò cho quán phở nhà Đức - Phương) tìm cách giúp cháu chạy trốn. Tối 19.10, chúng tôi hỏi cháu có trốn không, cháu Bình bảo cháu đồng ý. Như đã hẹn, 8 giờ 30 sáng 20.10, cháu Bình đi mua thịt bò về rồi quay ra đường Nguyễn Trãi, chúng tôi đã bố trí xe ôm ở đó, cháu lên xe, đi xuống bến xe Sơn La, rồi đưa cháu gửi vào nhà người quen. Mới đây, tôi đưa cháu về sống tại trang trại của gia đình ở Hà Tây".
Cô gái đã quá đau khổ, không khóc thành tiếng: "Cháu mong được có gia đình, có bố có mẹ, được đi học. Giờ đây cháu chỉ mong mình được sống yên bình như ở nơi này, hằng ngày không bị đánh". Từ bé đến giờ, Bình chưa một lần đi khỏi nhà quá 5 phút. Ngày Tết, Bình cũng phải lo chuyện cơm nước, cô chưa từng được trả công, chưa bao giờ được mua một bộ quần áo mới, chưa từng biết đến đồng tiền, chưa từng được về quê, tờ giấy khai sinh cũng đã thất lạc. Bình không biết chữ, cô chỉ có thể đọc được vài chữ cái như A, C, E, do hồi nhỏ học lỏm của đứa bé con chủ nhà.
Gạt những giọt nước mắt nóng hổi, Bình khom người, tập tễnh bước ra (vì bên hông vẫn bị sưng đau), nhìn theo xe chúng tôi ra về. Chúng tôi đã không dám nhắc nhiều đến mẹ em, vì Bình bảo: "Cháu xin các cô các chú đừng nhắc đến mẹ cháu. Có lần mẹ cháu quay lại, cháu tưởng mẹ cháu đón cháu. Mẹ cháu bảo Tết sẽ về đón cháu, nhưng suốt gần 10 năm qua, cháu chưa hề gặp mẹ".
=======================================
Khi đọc xong bài báo này thì Michel thật sự phẫn nộ.........Tại sao trên đời lại có nhiều nguời ác đến thế chứ !? ........ Thật sự ko thể nào tin nỗi ........Nếu như ko có những con nguời tốt bụng như 2 bà Bình và Hạnh giải cứu em Bình thì thân phận của Bình sẽ như thế nào trong tuơng lai !? ........Đã vậy họ còn ko thừa nhận hành vi hành hạ Bình mà còn "phủ nhận" và nói rằng chỉ là "dạy bảo" nguời làm.........
Bắt khẩn cấp chủ quán phở Đức - Phuơng
Sáng nay 7.11, Công an quận Thanh Xuân (Hà Nội) đã khởi tố vụ án hành hạ người khác, bắt khẩn cấp vợ chồng chủ quán phở Chu Văn Đức và Trịnh Hạnh Phương để điều tra về hành vi hành hạ người khác.
Trong buổi sáng, Cơ quan điều tra (CQĐT) đã khám xét nơi ở của vợ chồng Đức, Phương tại số nhà 24 ngõ 108 Nguyễn Trãi (P.Nhân Chính, Q.Thanh Xuân, Hà Nội). Tại đây, CQĐT thu giữ được một chiếc kìm (loại dùng để kẹp dây điện), một số đoạn dây điện, 2 cây sào phơi quần áo, những dụng cụ bị nghi là hung khí đánh đập em Nguyễn Thị Bình.
Trước đó, đêm 5.11, nhận được nguồn tin Nguyễn Thị Bình, trú tại số nhà 24, ngõ 108, P.Nhân Chính, Q.Thanh Xuân (Hà Nội) bị chủ nhà đánh đập, hành hạ dã man, Công an quận Thanh Xuân đã vào cuộc để xác minh vụ việc.
http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/hongminh/hongminh/vu%20danh%20nguoi/Duc-phuong.jpg
Cặp vợ chồng ác nhân "Đức - Phuơng"
Ngày 6.11, sau nhiều lần trốn tránh, vợ chồng chủ quán phở Đức-Phương đã đến CQĐT. Tại CQĐT, cặp vợ chồng Đức - Phương phủ nhận việc đánh đập dã man Nguyễn Thị Bình mà chỉ nhận là "dạy bảo" người làm.
Đến sáng nay, Trịnh Hạnh Phương thừa nhận có một số lần đánh em Bình
Biết Bình bị đánh nhưng không dám can
Buổi khám xét nhà chủ quán phở Đức-Phương sáng nay có rất đông bà con trong ngõ 108 đến xem.
Một người bán đồ điện (giấu tên) lắc đầu, nói: “Tôi bán hàng ở đây được 3 năm rồi, Bình nó vẫn hay ra chợ mua thịt bò và bê phở cho bà con trong chợ nên tôi biết. Thú thật là từ ngày nhìn thấy con bé không lúc nào là mặt nó không bị thâm tím. Một lần khi ra bê bát về, nó bảo tôi bê đưa cho nó vì nó không cúi xuống được, quan sát thì tôi thấy đùi nó bị thương, sưng tấy, hỏi thì nó bảo: “Cháu bị chú cháu đánh nhưng cô đừng nói”. Ba năm trước, có một bà tên Đua, bán quần áo trong chợ này bảo giới thiệu cho Bình đi trông trẻ. Bình nó về thật thà nói với Đức-Phương, liền sau đó, Phương nó ra chợ chửi toáng lên và đe dọa bà Đua. Từ đó, mọi người biết, thương con bé, nhưng chợ búa phức tạp lắm nên không dám dây”.
Ông Chu Văn Lợi, bán nước chè trong chợ, là bố của Chu Văn Đức, bình tĩnh khi nghe tin Đức-Phương bị bắt: “Ai làm thì người đó chịu thôi. Nhưng tội cái Phương nặng hơn nhiều. Tôi là bố chồng nó mà nó còn chửi xơi xơi. Tôi thì chưa bao giờ chứng kiến nó đánh cái Bình ở ngoài chợ, còn ở nhà thì tôi không biết. Tôi cũng nghe bà con nói nó đánh người làm ghê lắm, tôi cũng ngăn nhưng nó không nghe thì biết làm sao…”.
=======================================
Các bạn có thấy sự vô tâm trg những câu nói này ko !? Tại sao họ biết hành động của cặp vợ chồng ác nhân Đức - Phuơng mà ko báo cơ quan công an !? Họ vẫn để yên suốt 13 năm.....Và cho đến h sự thật mới phơi bày ra ánh sáng..........Ko hiểu nỗi........Bức xúc wa.........Bắt và xử lý như thế nào cho xứng đáng ở tù ít nhất cũng 10-20 năm :mad:
Mong rằng Bình sẽ vuợt qua khó khăn và có 1 cuộc sống mới thật hạnh phúc hơn..........
Bài , ảnh : Hồng Minh - Kap Long
Sưu tầm : www.thanhnien.com.vn
http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/tno/Ngay_6.11/3gssgpa.jpg
Guơng mặt vẫn còn hằn lên sự sợ hãi sau 13 năm bị nhục hình khi6h
Địa ngục trần gian
Chúng tôi về trang trại của gia đình bà Hà Thị Bình (thường gọi bà Bình "bò", thường trú tại ngõ 55 phố Chính Kinh, Hà Nội) ở Hà Tây, cách Hà Nội chừng 25 km, nơi bà đang giấu Nguyễn Thị Bình, cô gái bị hành hạ suốt 13 năm.
Nguyễn Thị Bình bước ra với dáng xiêu xiêu, thân hình lệch về bên trái, chân lê từng bước trên nền nhà. Bình không nhớ ngày sinh, chỉ biết em sinh năm
1986. Theo những thông tin chắp nối mà Bình và một số người hàng xóm gần quán phở cung cấp, Bình được sinh ra tại nhà bác gái ở Phú Thọ. Họ nội không thừa nhận, em chỉ biết bố tên là Hữu, mẹ tên là Nguyễn Thị Quảng (Bình lấy họ mẹ). Khi Bình được 8 tuổi, em theo mẹ xuống Hà Nội và suốt từ đó đến nay, sống tại nhà vợ chồng Chu Minh Đức và Trịnh Hạnh Phương.
Chị Nguyễn Thị Tuân, sống gần nhà Đức - Phương kể lại: "Có một lần đi ngang quán phở nhà Đức - Phương, tôi thấy anh chồng sai cháu Bình đi nhặt hành, còn chị Phương gọi cháu mang bát ra. Cháu Bình chưa kịp đứng lên liền bị chị Phương cầm cả con dao bầu chạy lại, lật sống dao đập vào đầu cháu. Tôi bảo, nó bé thế kia, làm gì mà đánh nó ghê thế, chị Phương quay ra mắng tôi".
http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/tno/Ngay_6.11/3gssgpb.jpg
Sẹo! Chỗ nào cũng có sẹo
Bình kể, hầu như ngày nào cũng bị đánh. Có cả trăm lý do khiến em bị đánh: làm vỡ bát, đánh; quên khép cửa, đánh; chậm dọn bàn, đánh; thu tiền thiếu của khách, càng bị đánh nhiều. Nhiều lần Bình bị đánh oan, vì ông chủ chỉ đánh xong mới chỉ ra lý do. Sau khi chịu xong trận đòn, Bình nói em bị oan, thì lúc đó cũng đã ăn đòn tóe máu, còn ông chủ thì thản nhiên đi nằm. Bình chỉ vào vết sẹo lớn ở ống chân: "Một lần cháu trót làm lăn cái thớt vào chân cô Phương, cháu xin lỗi cô, cô cầm con dao nhọn, đâm thẳng vào chân cháu và cô bảo: mày làm tao đau thì tao cũng phải cho mày đau hơn. Chiều hôm ấy cô còn về bắt cháu nằm sấp xuống đánh tiếp bằng dây điện".
http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/tno/Ngay_6.11/3gssgpd.jpg
Bà Hà Thị Bình: "Từ khi đưa cháu Bình đi trốn, tôi nhận nhiều lời đe dọa từ vợ chồng Đức - Phương"
Theo lời Bình, dụng cụ hành hạ được vợ chồng Đức - Phương thiết kế bằng nhiều vật dụng: phổ biến nhất là chiếc roi làm bằng 4 sợi dây điện bện lại, buộc một cục to ở đầu dây. Khi đánh, có lần cả hai vợ chồng bắt Bình cởi hết quần áo, nằm lên giường và thay nhau vụt lên cả ngực, cả chỗ kín. "Có khi cháu còn bị cô cháu hất cả gáo nước sôi vào người, lần nào may thì tránh được, không thì bị bỏng cũng phải chịu. Có lúc cháu đang ngủ cũng bị ông bà chủ xuống đánh vì quên chưa làm hoặc làm sai việc gì đó. Lần nào tức nhiều thì cô chú đánh nhiều, lần nào tức ít thì cô chú đánh cháu ít. Khi đánh, cháu không được khóc, không được kêu. Cô cháu dặn có ai hỏi phải nói là bị ngã, bị cửa đập vào, cấm được nói là do bị đánh", Bình nghẹn ngào.
Trong các loại cực hình, Bình kể: "Cháu sợ nhất 2 loại hình phạt, một là hình phạt bằng cách bắt cởi quần áo nằm lên giường để bị vụt dây điện. Cách thứ hai là cô chú bắt quỳ xuống đất, rồi dùng chân đạp vào miệng".
Suốt cuộc trò chuyện, Bình một điều cô cháu, hai điều chú cháu, không một lần xưng hô vô lễ hay dùng lời lẽ thù hằn với ông bà chủ, người mà theo lời kể của em, đã có những hành động phi nhân tính đày đọa em suốt 13 năm trời.
Bằng chứng trên thân thể
Lưng áo Bình được vén lên, những người ngồi trong gian nhà nhỏ không khỏi rơi nước mắt vì cả tấm lưng con gái 20 của Bình ken đầy vết bầm tím. Giữa lưng là các vết hằn đan chéo của ngón đòn dây điện; hai bên mạng sườn là vết thâm tím, có chỗ thành sẹo trắng, là dấu ấn của những cú kẹp bằng kìm. Hai cánh tay Bình cũng chi chít vết bầm tím. Xương hông bên trái bị sưng lên, khiến Bình phải khom khom người để đi lại. Bình chỉ vào đầu ngón tay, ngón chân: "Có lần chú cháu cầm kìm kẹp đau quá, cháu giơ tay ra đỡ, chú cháu kẹp ngón tay cháu bật máu, giờ vẫn còn sẹo. Còn ngón chân này là khi cháu bị đánh bằng cách cô chú cháu cầm sào chọc quần áo, bắt cháu đứng lên rồi nện thẳng đầu sào vào ngón cái".
http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/tno/Ngay_6.11/3gssgpc.jpg
Chị Oanh đã cùng bà Hà Thị Bình giúp em Bình chạy trốn
Bình kể tiếp: "Ăn thì cháu được ăn no, nhưng thức ăn chỉ được 2 miếng thịt, và thường phải ăn thừa sau khi cô chú đã ăn xong. Một ngày cháu dậy từ 4 giờ rưỡi để đi xách nước. Cô không cho cháu gánh vì nghĩ mất thời gian, cháu phải xách bằng hai tay hai thùng 20 lít từ nhà ra tới cửa hàng khoảng vài trăm bước chân, thời gian cô cháu chỉ cho 5 phút, nếu quá, cháu sẽ bị đánh. Kết thúc một ngày làm của cháu là sau khi chờ cho con cô chú ngủ. Khoảng 10 giờ 30 tối cháu mới được đi ngủ. Cháu rất muốn xem phim nhưng cô chú không cho xem, nếu cháu ngoái lên xem cũng bị đánh".
Khi chỉ còn 2 phóng viên nữ, Bình thút thít: "Hồi "đến kỳ" đầu tiên, cháu cũng hỏi cô, nhưng cô không nói. Cháu dùng vải xô, loại vải để đậy thúng bánh phở đã bỏ đi để lau. Sau đó, biết được hoàn cảnh của cháu, chị thu tiền vệ sinh cho băng vệ sinh, cô phát hiện, lôi cháu ra đánh. Sau đó cháu chỉ dám xin giấy vệ sinh để thấm...". Bà Hà Thị Bình xác nhận: "Khi tôi đưa đi khám, chỗ kín trên người cháu bị viêm nhiễm, phù nề, đi tiểu ra máu. Sau khi chữa trị, cháu giờ mới được thế này đấy".
Cuộc giải cứu và ước mơ của cô gái nghèo
Bà Bình giọng sang sảng, ngôn ngữ chất phác của người nổi danh về nghề bán thịt bò, thịt lợn ở các khu chợ trong khu vực Thanh Xuân, Đống Đa. Bà kể về cuộc giải cứu cho Nguyễn Thị Bình: "Chuyện cháu Bình bị đánh chúng tôi đã biết từ lâu, nhưng ít người muốn dây với vợ chồng nhà Đức - Phương. Vì chỉ cần nói về chuyện cháu Bình, chị Phương đã to mồm chửi bới, sau đó còn đánh cháu Bình tệ hơn như thể "dằn mặt" mọi người. Nhưng sau khi thấy cháu bị đánh tàn nhẫn quá, tôi bàn với chị Oanh (người cung cấp thịt bò cho quán phở nhà Đức - Phương) tìm cách giúp cháu chạy trốn. Tối 19.10, chúng tôi hỏi cháu có trốn không, cháu Bình bảo cháu đồng ý. Như đã hẹn, 8 giờ 30 sáng 20.10, cháu Bình đi mua thịt bò về rồi quay ra đường Nguyễn Trãi, chúng tôi đã bố trí xe ôm ở đó, cháu lên xe, đi xuống bến xe Sơn La, rồi đưa cháu gửi vào nhà người quen. Mới đây, tôi đưa cháu về sống tại trang trại của gia đình ở Hà Tây".
Cô gái đã quá đau khổ, không khóc thành tiếng: "Cháu mong được có gia đình, có bố có mẹ, được đi học. Giờ đây cháu chỉ mong mình được sống yên bình như ở nơi này, hằng ngày không bị đánh". Từ bé đến giờ, Bình chưa một lần đi khỏi nhà quá 5 phút. Ngày Tết, Bình cũng phải lo chuyện cơm nước, cô chưa từng được trả công, chưa bao giờ được mua một bộ quần áo mới, chưa từng biết đến đồng tiền, chưa từng được về quê, tờ giấy khai sinh cũng đã thất lạc. Bình không biết chữ, cô chỉ có thể đọc được vài chữ cái như A, C, E, do hồi nhỏ học lỏm của đứa bé con chủ nhà.
Gạt những giọt nước mắt nóng hổi, Bình khom người, tập tễnh bước ra (vì bên hông vẫn bị sưng đau), nhìn theo xe chúng tôi ra về. Chúng tôi đã không dám nhắc nhiều đến mẹ em, vì Bình bảo: "Cháu xin các cô các chú đừng nhắc đến mẹ cháu. Có lần mẹ cháu quay lại, cháu tưởng mẹ cháu đón cháu. Mẹ cháu bảo Tết sẽ về đón cháu, nhưng suốt gần 10 năm qua, cháu chưa hề gặp mẹ".
=======================================
Khi đọc xong bài báo này thì Michel thật sự phẫn nộ.........Tại sao trên đời lại có nhiều nguời ác đến thế chứ !? ........ Thật sự ko thể nào tin nỗi ........Nếu như ko có những con nguời tốt bụng như 2 bà Bình và Hạnh giải cứu em Bình thì thân phận của Bình sẽ như thế nào trong tuơng lai !? ........Đã vậy họ còn ko thừa nhận hành vi hành hạ Bình mà còn "phủ nhận" và nói rằng chỉ là "dạy bảo" nguời làm.........
Bắt khẩn cấp chủ quán phở Đức - Phuơng
Sáng nay 7.11, Công an quận Thanh Xuân (Hà Nội) đã khởi tố vụ án hành hạ người khác, bắt khẩn cấp vợ chồng chủ quán phở Chu Văn Đức và Trịnh Hạnh Phương để điều tra về hành vi hành hạ người khác.
Trong buổi sáng, Cơ quan điều tra (CQĐT) đã khám xét nơi ở của vợ chồng Đức, Phương tại số nhà 24 ngõ 108 Nguyễn Trãi (P.Nhân Chính, Q.Thanh Xuân, Hà Nội). Tại đây, CQĐT thu giữ được một chiếc kìm (loại dùng để kẹp dây điện), một số đoạn dây điện, 2 cây sào phơi quần áo, những dụng cụ bị nghi là hung khí đánh đập em Nguyễn Thị Bình.
Trước đó, đêm 5.11, nhận được nguồn tin Nguyễn Thị Bình, trú tại số nhà 24, ngõ 108, P.Nhân Chính, Q.Thanh Xuân (Hà Nội) bị chủ nhà đánh đập, hành hạ dã man, Công an quận Thanh Xuân đã vào cuộc để xác minh vụ việc.
http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/hongminh/hongminh/vu%20danh%20nguoi/Duc-phuong.jpg
Cặp vợ chồng ác nhân "Đức - Phuơng"
Ngày 6.11, sau nhiều lần trốn tránh, vợ chồng chủ quán phở Đức-Phương đã đến CQĐT. Tại CQĐT, cặp vợ chồng Đức - Phương phủ nhận việc đánh đập dã man Nguyễn Thị Bình mà chỉ nhận là "dạy bảo" người làm.
Đến sáng nay, Trịnh Hạnh Phương thừa nhận có một số lần đánh em Bình
Biết Bình bị đánh nhưng không dám can
Buổi khám xét nhà chủ quán phở Đức-Phương sáng nay có rất đông bà con trong ngõ 108 đến xem.
Một người bán đồ điện (giấu tên) lắc đầu, nói: “Tôi bán hàng ở đây được 3 năm rồi, Bình nó vẫn hay ra chợ mua thịt bò và bê phở cho bà con trong chợ nên tôi biết. Thú thật là từ ngày nhìn thấy con bé không lúc nào là mặt nó không bị thâm tím. Một lần khi ra bê bát về, nó bảo tôi bê đưa cho nó vì nó không cúi xuống được, quan sát thì tôi thấy đùi nó bị thương, sưng tấy, hỏi thì nó bảo: “Cháu bị chú cháu đánh nhưng cô đừng nói”. Ba năm trước, có một bà tên Đua, bán quần áo trong chợ này bảo giới thiệu cho Bình đi trông trẻ. Bình nó về thật thà nói với Đức-Phương, liền sau đó, Phương nó ra chợ chửi toáng lên và đe dọa bà Đua. Từ đó, mọi người biết, thương con bé, nhưng chợ búa phức tạp lắm nên không dám dây”.
Ông Chu Văn Lợi, bán nước chè trong chợ, là bố của Chu Văn Đức, bình tĩnh khi nghe tin Đức-Phương bị bắt: “Ai làm thì người đó chịu thôi. Nhưng tội cái Phương nặng hơn nhiều. Tôi là bố chồng nó mà nó còn chửi xơi xơi. Tôi thì chưa bao giờ chứng kiến nó đánh cái Bình ở ngoài chợ, còn ở nhà thì tôi không biết. Tôi cũng nghe bà con nói nó đánh người làm ghê lắm, tôi cũng ngăn nhưng nó không nghe thì biết làm sao…”.
=======================================
Các bạn có thấy sự vô tâm trg những câu nói này ko !? Tại sao họ biết hành động của cặp vợ chồng ác nhân Đức - Phuơng mà ko báo cơ quan công an !? Họ vẫn để yên suốt 13 năm.....Và cho đến h sự thật mới phơi bày ra ánh sáng..........Ko hiểu nỗi........Bức xúc wa.........Bắt và xử lý như thế nào cho xứng đáng ở tù ít nhất cũng 10-20 năm :mad:
Mong rằng Bình sẽ vuợt qua khó khăn và có 1 cuộc sống mới thật hạnh phúc hơn..........
Bài , ảnh : Hồng Minh - Kap Long
Sưu tầm : www.thanhnien.com.vn